Xu Hướng 2/2024 # Khi Bị Sởi Các Mẹ Nên Cho Trẻ Ăn Gì? # Top 7 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Khi Bị Sởi Các Mẹ Nên Cho Trẻ Ăn Gì? được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Quar.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Dinh dưỡng cho trẻ khi mắc bênh sởi

Chăm sóc dinh dưỡng là vô cùng quan trọng trong dự phòng và hỗ trợ điều trị bệnh sởi để giúp cơ thể tăng sức đề kháng chống lại tác nhân gây bệnh, giảm nguy cơ mắc các biến chứng hay giảm nhẹ biến chứng khi đã mắc. Trẻ suy dinh dưỡng thường dễ bị mắc sởi và bị biến chứng nặng. Ngược lại trẻ bị mắc sởi lại dễ bị suy dinh dưỡng thậm chí suy dinh dưỡng nặng.

Bệnh sởi chính là tác nhân gây ảnh hưởng đến tình trạng dinh dưỡng của trẻ. Trẻ bị bệnh sởi thường chán ăn, bỏ ăn do bị viêm loét ở miệng, do tình trạng nhiễm trùng, nôn và tiêu chảy. Căn bệnh này không chỉ làm tăng nhu cầu một số chất dinh dưỡng mà còn đào thải và giảm hấp thu chất dinh dưỡng. Sởi là một bệnh truyền nhiễm cấp tính với các triệu chứng sốt, phát ban, chảy nước mũi, ho, mắt đỏ… bệnh có thể gặp ở trẻ em, người lớn nếu không có miễn dịch phòng bệnh, có thể gây thành dịch.

1. Chế độ ăn cho bé đảm bảo đủ 4 nhóm thực phẩm.

Cho trẻ ăn đủ nhu cầu dinh dưỡng, đa dạng thực phẩm. Chế độ ăn đảm bảo đủ 4 nhóm thực phẩm: Nhóm chất đạm, nhóm chất béo, nhóm chất đường bột, nhóm cung cấp vitamin và khoáng chất. Không quá kiêng khem để bù lại các chất dinh dưỡng mất đi (đặc biệt là năng lượng và protein) do quá trình nhiễm trùng và tiến triển bệnh

Đối với trẻ còn trong độ tuổi bú mẹ: bà mẹ cần tiếp tục cho con bú, cho bú nhiều lần hơn kết hợp với ăn bổ sung hợp lý. Thực hiện cho trẻ bú sữa mẹ hòan toàn trong 6 tháng đầu là biện pháp tốt nhất giúp trẻ tăng trưởng, phát triển tối ưu và góp phần phòng bệnh tốt nhất.

Cần cho trẻ ăn đủ các thức ăn giàu đạm. Đặc biệt các thực phẩm giàu đạm có giá trị sinh học cao như thịt, cá (cá chép, cá quả, cá ba sa, sa ba, cá bông lau, cá hồi, cá trích…), trứng, sữa, hải sản đồng thời cũng là nguồn cung cấp kẽm và sắt giúp tăng cường hệ miễn dịch và sức đề kháng cho trẻ. Trong trường hợp trẻ bị biến chứng tiêu chảy hoặc viêm phổi, cần bổ sung kẽm theo hướng dẫn của y tế bằng đường uống cho trẻ.

Cần cho trẻ ăn tăng rau, quả có màu vàng, đỏ (như cà rốt, cà chua, bí đỏ, cam, xoài, đu đủ, dưa hấu…) và các loại rau có lá xanh sẫm (như rau muống, rau ngót, rau giền đỏ, cải bó xôi, xúp lơ xanh…) vì có nhiều vitamin và khoáng chất, đặc biệt là vitamin A, vitamin C … giúp tăng cường miễn dịch, chống nhiễm trùng và làm nhanh lành các tổn thương, đặc biệt tổn thương ở mắt, chống mù lòa. Các loại quả khác giàu vitamin C giúp nâng cao sức đề kháng và cung cấp nước cho trẻ như bưởi, táo, lê… cũng rất tốt. Bên cạnh đó trẻ cần được uống bổ sung vitamin A theo phác đồ điều trị.

Khi đang bị bệnh sởi không nên dùng các loại gia vị cay nóng như ớt, hạt tiêu, quế, hành tây, tỏi, cà ri…., hạn chế các thức ăn chứa nhiều chất béo no, nội tạng động vật. Tuyệt đối tránh, không dùng các thức ăn mà đã bị dị ứng hoặc các thức ăn lạ.

2. Lựa chọn thực phẩm

Sử dụng nguồn thực phẩm giàu vitamin A

Thức ăn có nguồn gốc động vật có nhiều vitamin A hay retinol tốt nhất, hầu hết ở dạng retinyl-ester. Vì gan là nơi dự trữ vitamin A, nên gan có thành phần retinol cao nhất, ngoài ra chất béo từ thịt và lòng đỏ trứng cũng chứa một lượng vitamin A đáng kể.

Các thức ăn nguồn gốc thực vật có nhiều tiền vitamin A (Beta-carotene) như các loại củ quả có màu vàng/đỏ. Các loại rau màu xanh sẫm như rau ngót, rau giền, rau cải xanh, rau muống, rau đay, rau mồng tơi…, dầu cọ và các loại dầu ăn khác. Theo các nghiên cứu gần đây, khi vào cơ thể tiền vitamin A sẽ được chuyển thành vitamin A (theo tỷ lệ 12:1 đối với hoa quả chín và 22-24: 1 đối với rau xanh). Vitamin A tan trong chất béo nên chế độ ăn cần có đủ dầu ăn/mỡ để giúp hấp thu và chuyển tiền vitamin A sang dạng vitamin A.

Lựa chọn các thực phẩm giàu kẽm

Kẽm có vai trò quan trọng, cần cho phát triển và duy trì hoạt động hiệu quả của hệ thống miễn dịch, cần thiết cho việc bảo vệ cơ thể trước bệnh tật, làm vết thương mau lành. Thiếu kẽm sẽ làm tổn thương chức năng miễn dịch, làm tăng nguy cơ mắc các bệnh nhiễm khuẩn, nhiễm virút từ đó làm giảm tăng trưởng, phát triển của trẻ, làm tăng nguy cơ bị suy dinh dưỡng và tử vong ở trẻ.

Liều bổ sung kẽm: 10mg kẽm/ngày cho trẻ 6 tháng cho đợt điều trị 14 ngày. Người lớn có thể dùng bổ sung 20-30mg/ngày trong thời gian mắc sởi hay thủy đậu. Thức ăn nhiều kẽm là tôm đồng, lươn, hàu, sò, gan lợn, sữa, thịt bò, lòng đỏ trứng, cá, đậu nành, các hạt có dầu (hạnh nhân, hạt điều, lạc…), đậu xanh nảy mầm cũng nhiều kẽm và dễ hấp thu. Với trẻ nhũ nhi, để có đủ kẽm, nên cố gắng cho bú sữa mẹ vì kẽm trong sữa mẹ dễ hấp thu hơn nhiều so với sữa bò.

Bữa ăn cần có các thực phẩm giàu vitamin C:

Vitamin C có chức năng chống lại dị ứng, làm tăng chức năng miễn dịch. Vitamin C có nhiều trong các loại quả chín như: Cam, bưởi, chuối, xoài, dưa hấu… và các loại rau như rau ngót, rau giền, rau đay, mồng tơi. rau muống.

Khi trẻ bị bệnh nên cho trẻ uống nước quả chín (từ 1-2 cốc/ngày) để cung cấp đủ lượng vitamin C giúp nâng cao miễn dịch.

Bên cạnh việc cung cấp các chất dinh dưỡng cần thiết, Các mẹ cần phải cho trẻ uống đủ nước, nhất là trong giai đoạn trẻ đang sốt, nôn. Có thể cho trẻ uống nước củ, quả, trái cây như: nước cam, nước chanh, các loại nước quả và sinh tố khác. Khi trẻ sốt cao, nôn, tiêu chảy cần cho trẻ uống dung dịch ORESOL để bù nước và điện giải theo hướng dẫn. Sau khi trẻ đã khỏi bệnh, cần cho trẻ ăn nhiều hơn trong giai đoạn hồi phục ít nhất là 2 tuần để trẻ có thể nhanh chóng trở về tình trạng dinh dưỡng và sức khỏe bình thường.

Để dự phòng tránh mắc bệnh sởi, mọi trẻ em đều cần được tiêm vắc sởi đầy đủ theo hướng dẫn của chuyên môn, đồng thời uống bổ sung vitamin A liều cao 6 tháng một lần đối với trẻ dưới 5 tuổi.

Chúc các bé luôn khỏe mạnh!

Bài Liên Quan:

Điều hướng bài viết

Ảnh Hưởng Tâm Lý Khi Trẻ Bị Cha Mẹ La Mắng Thường Xuyên

La mắng con cái là một trong những phương pháp giáo dục được các bậc phụ huynh sử dụng. Những lời trách phạt sẽ giúp trẻ nhìn nhận lại lỗi lầm và biết cách sửa sai để không tái phạm. Tuy nhiên, la mắng đúng lúc và đúng thời điểm mới mang lại hiệu quả giáo dục. Ngược lại, thói quen la mắng thường xuyên khiến con trẻ bị tổn thương về mặt tâm lý.

Thậm chí, nhiều trẻ trở nên hư hỏng, phá phách và chống đối khi bị bố mẹ la mắng nặng nề. Không giống với người lớn, trẻ con rất nhạy cảm với lời nói của những người xung quanh. Trẻ chưa thể ý thức sâu sắc những lời nói này xuất phát từ sự lo lắng và mong muốn tốt đẹp. Vì vậy, những từ ngữ nặng nề bố mẹ nói ra có thể khiến con bị tổn thương tâm lý và hình thành khoảng cách với gia đình.

Thực tế, nhiều bậc phụ huynh ý thức được việc cần hạn chế la mắng con cái thường xuyên nhưng không thể thay đổi. Bởi những hành vi nghịch ngợm, phá phách của con có thể khiến bố mẹ tức giận và nóng nảy. Tuy nhiên, quát mắng chỉ là cách để người lớn để giải tỏa cảm xúc. Trong khi trẻ cảm thấy bị tổn thương, dằn vặt trước những lời nói gay gắt từ gia đình.

Trẻ nhỏ có môi trường sống hạn chế so với người lớn. Xung quanh trẻ thường chỉ có gia đình và thầy cô, bạn bè. Vì vậy, trẻ rất để tâm đến lời nói của những người xung quanh. Nếu thường xuyên bị cha mẹ la mắng, trẻ sẽ trở nên rụt rè, nhút nhát và sống thu mình.

Những lời quát mắng nặng nề khiến con cảm thấy sợ hãi và cho rằng bản thân yếu kém, thiếu năng lực. Khi bị quát mắng, con thường im lặng chịu đựng thay vì giải thích. Bởi cha mẹ Việt hầu như không lắng nghe con cái, họ thường quy chụp những lời giải thích là cãi lại và chống đối. Tình trạng này lặp đi lặp lại khiến con thiếu kỹ năng giao tiếp và thu mình.

Nhiều bậc phụ huynh có phản ứng la mắng ngay khi trẻ có những lời nói không phù hợp. Tuy nhiên, vì con chưa phát triển toàn diện nên không hiểu rõ ý nghĩa trong câu nói của mình. Vai trò của bố mẹ là giáo dục để con hiểu rõ và điều chỉnh lời nói phù hợp.

Phản ứng la mắng sẽ khiến con trẻ sợ rệt, nhút nhát và ít nói hơn. Về lâu dài, trẻ trở nên rụt rè và không biết cách giao tiếp với những người xung quanh. Khả năng phát triển ngôn ngữ kém đồng nghĩa với việc trẻ chậm phát triển tư duy và nhiều khả năng sẽ có chỉ số IQ thấp.

Do khác biệt về thế hệ nên giữa cha mẹ và con cái luôn tồn tại khoảng cách. Khoảng cách này sẽ ngày càng xa cách hơn nếu bố mẹ liên tục quát mắng con cái và thiếu sự thấu hiểu, chia sẻ.

Trẻ nhỏ không đủ sâu sắc để hiểu được ẩn ý sâu xa trong những lời la mắng của bố mẹ. Chúng chỉ đơn giản cho rằng, bản thân và bố mẹ đang ở trạng thái đối lập. Thay vì dành tình yêu thương cho gia đình, trẻ sẽ hình thành tâm lý phòng thủ và e dè.

Thông thường, con trẻ sẽ rất nhanh quên đi những chuyện không vui trong cuộc sống. Thế nhưng nếu tình trạng la mắng lặp đi lặp lại, khoảng cách giữa trẻ và gia đình sẽ ngày càng sâu sắc hơn. Bởi lúc này, trẻ không cảm nhận được sự quan tâm hay tình yêu thương mà chỉ nhận được những lời la mắng, quát tháo nặng nề.

Vì liên tục bị la mắng nên trẻ sợ trò chuyện với bố mẹ. Nỗi sợ này ngăn cản trẻ chia sẻ với gia đình những vấn đề, phiền toái phải đối mặt trong cuộc sống. Trẻ cũng hiếm khi chia sẻ tâm tư tình cảm và những băn khoăn về tuổi mới lớn. Thay vì tìm sự giúp đỡ từ gia đình, con trẻ sẽ học cách đối mặt mọi thứ một mình. Điều này vô tình đẩy con ra xa và thậm chí có một số trường hợp con cái thù ghét cha mẹ.

Khi la mắng con cái, bố mẹ cần chừng mực trong lời nói. Nên lựa chọn lời nói phù hợp, nhấn mạnh vào lỗi sai của con và khuyến khích con thay đổi để tốt hơn. Tuy nhiên, phần lớn bố mẹ khi quát mắng con đều đang tức giận nên ít khi chú ý đến lời nói.

Thay vì tập trung vào lỗi lầm mà con phạm phải, bố mẹ dùng những từ ngữ nặng nề để chì chiết và hạ thấp năng lực, danh dự của con. Thậm chí, nhiều gia đình phủ nhận hoàn toàn những nỗ lực của trẻ chỉ vì con không đạt được kết quả như kỳ vọng.

Những lời la mắng nặng nề từ bố mẹ khiến con trẻ hình thành tâm lý tiêu cực và bi quan. Trẻ cho rằng bản thân không có năng lực và không đủ khả năng để làm được bất cứ việc gì. Liên tục bị la mắng khiến trẻ cảm thấy không khí gia đình nặng nề, mệt mỏi và bắt đầu hình thành những suy nghĩ bi quan về hôn nhân.

Bố mẹ thường la mắng con cái khi đang giận dữ và nóng nảy. Thể hiện sự tức giận trước mặt con trẻ sẽ khiến trẻ hình thành phản ứng và thái độ tương tự. Đa phần những trẻ bị bố mẹ la mắng thường xuyên đều khó kiểm soát cảm xúc – nhất là sự nóng nảy, cáu kỉnh và bực dọc.

Trẻ thường thể hiện sự nóng giận với những người yếu thế hơn như em trai, em gái hoặc bạn bè trong trường. Trong trường hợp này, trẻ cho rằng sự la mắng là hình thức giải tỏa cảm xúc của bản thân và trừng phạt người đã khiến mình bực dọc.

Học cách kiểm soát cảm xúc là kỹ năng quan trọng trong cuộc sống. Những trẻ không có kỹ năng này sẽ gặp nhiều phiền toái khi học tập và làm việc. Thường xuyên nóng nảy, bực dọc cũng khiến cho trẻ dễ phát sinh mâu thuẫn và xung đột với những người xung quanh.

Lòng tự trọng giúp trẻ ý thức và coi trọng danh dự, nhân phẩm của bản thân. Tuy nhiên, bị cha mẹ la mắng thường xuyên có thể khiến trẻ giảm lòng tự trọng. Người có lòng tự trọng thấp thường thiếu tự tin, hay cảm thấy xấu hổ, tự cho rằng bản thân yếu kém, không có năng lực và tự dằn vặt bản thân.

Giảm lòng tự trọng khiến trẻ không thoải mái thể hiện bản thân và khó thành công trong cuộc sống. Vì vậy, gia đình nên thay đổi cách giáo dục để giúp trẻ nâng cao lòng tự trọng và hình thành những phẩm chất tốt đẹp khác.

La mắng là một trong những hình thức trách phạt con cái. Nếu la mắng đúng thời điểm và có chừng mực trong lời nói, con cái sẽ tiếp thu lời dạy của bố mẹ và có những thay đổi tích cực hơn. Ngược lại, tình trạng la mắng thường xuyên sẽ khiến cho con cái hình thành tâm lý chống đối và thù địch.

Con trẻ thường có tâm lý nhạy cảm và bất ổn – nhất là trẻ trong giai đoạn dậy thì. Thông thường, trẻ sẽ không thể hiện sự chống đối một cách rõ ràng mà chỉ biểu hiện “ngấm ngầm”. Một số trẻ lựa chọn lối sống đồi trụy, thiếu lành mạnh như hình phạt dành cho bố mẹ. Vì vậy, thay đổi cách giáo dục hà khắc và uy quyền là vô cùng cần thiết.

Ngoài những ảnh hưởng trên, cha mẹ la mắng con thường xuyên còn gia tăng các vấn đề tâm lý. Đối mặt với những lời nói nặng nề, con trẻ thường phải chịu đựng thay vì có quyền giải thích và chia sẻ. Về lâu dài, những uất ức từ gia đình cộng với áp lực học tập và mâu thuẫn với thầy cô, bạn bè khiến con khó tránh khỏi các vấn đề tâm lý.

Theo các chuyên gia, tình trạng cha mẹ la mắng con cái thường xuyên có thể làm gia tăng một số vấn đề tâm lý sau:

Rối loạn lo âu: Thường xuyên la mắng khiến trẻ hình thành tâm lý tiêu cực, bi quan, luôn lo lắng về kết quả học tập và tương lai. Một số trẻ có thể phát triển chứng rối loạn lo âu lan tỏa do phải đối mặt với những lời chì chiết và trách móc từ bố mẹ.

Hội chứng Self Harm: Hội chứng Self Harm (hội chứng tự hủy hoại bản thân) thường gặp ở người trẻ và thanh thiếu niên. Hội chứng này xảy ra chủ yếu ở người bị đàn áp về mặt tinh thần trong một thời gian dài. Do đó, nhiều khả năng trẻ sẽ phát triển chứng Self Harm nếu bố mẹ tiếp tục la mắng con cái vô cớ.

Gia đình vốn dĩ là nơi để trẻ có thể nương tựa khi gặp phải những khó khăn trong cuộc sống. Tuy nhiên, việc cha mẹ la mắng thường xuyên sẽ khiến con xa cách với người thân, ngại chia sẻ và hình thành tâm lý phòng thủ, chống đối. Điều này làm mất đi mối liên kết vô hình giữa cha mẹ và con cái.

Thực tế, la mắng con cái không phải là cách giáo dục xấu. La mắng đúng lúc và chừng mực trong lời nói sẽ giúp con ý thức được lỗi lầm. Tuy nhiên, rất khó để có thể kiểm soát lời nói trong khi đang nóng nảy và tức giận.

Bố mẹ có thói quen la mắng con cái nên tham khảo một số lời khuyên sau để điều chỉnh cách giáo dục phù hợp hơn:

Không ai muốn bị la mắng và con trẻ cũng vậy. Do đó, bố mẹ chỉ nên mắng con khi thực sự cần thiết, đồng thời cần hạn chế la mắng thường xuyên và vô cớ.

Khi quá nóng giận, bố mẹ nên tránh mặt con trong một thời gian để kiểm soát cảm xúc. Khi đã bình tĩnh hơn, nên trò chuyện và trách mắng trẻ bằng lời nói chừng mực, phù hợp. Ngoài việc la mắng, cần có hình phạt thích hợp với lứa tuổi. Chẳng hạn như phạt trẻ không được xem ti vi, chơi máy tính, phải làm việc nhà hoặc cắt giảm tiền tiêu vặt.

Chỉ ra lỗi sai cho con và hướng dẫn con cách giải quyết hợp lý hơn để tránh tái phạm. Thực tế, nhiều phụ huynh chỉ la mắng mà không trang bị cho con giải pháp. Điều này khiến cho con liên tục tái phạm lỗi sai và thường xuyên bị trách mắng.

Đặt mình vào vị trí của con để hiểu hơn về cảm xúc, tâm tư tình cảm. Không nên áp đặt và kiểm soát con cái quá mức.

Dành nhiều thời gian chia sẻ để nắm rõ những khó khăn mà con gặp phải. Nên có sự hỗ trợ kịp thời để con có thể vượt qua thử thách với sự đồng hành của bố mẹ.

La mắng quá nhiều khiến trẻ cho rằng bố mẹ không yêu thương và quan tâm mình. Vì vậy, gia đình nên la mắng đúng lúc và nên có phần thưởng khi trẻ ngoan ngoãn, chủ động trong học tập và phụ giúp bố mẹ việc nhà. Thưởng phạt hợp lý sẽ giúp con ý thức được hành vi nào nên phát huy và chủ động thay đổi những thói quen, hành động không phù hợp.

Nếu không tìm được phương pháp giáo dục phù hợp, bố mẹ nên tìm kiếm sự trợ giúp của chuyên gia tâm lý. Tư vấn tâm lý sẽ giúp bố mẹ hiểu hơn về con, qua đó có phản ứng, cách cư xử và thái độ mềm mỏng, tinh tế hơn.

Bị cha mẹ la mắng thường xuyên ảnh hưởng nhiều đến tâm lý của con trẻ. Hy vọng qua bài viết trên, các bậc phụ huynh đã hiểu hơn về tâm lý con cái và kịp thời điều chỉnh phương pháp giáo dục phù hợp. Trong trường hợp cần thiết, nên gặp chuyên gia tâm lý để được hỗ trợ.

Quà Tặng Cho Bé: Các Mẹ Nên Tặng Quà Gì Cho Bé Để Bé Luôn Vui ?

Lại sắp đến ngày quan trọng của bé yêu nữa rồi, các Mẹ lại tất bật lo tìm quà tặng cho bé. Trẻ con bé nào cũng vậy, thích hay không thích đều thể hiện qua cảm xúc rỏ ràng. Nếu Mẹ tặng bé món quà bé thích bé sẽ vui cười thích thú. Còn món bé không thích bé sẽ ăn vạ khóc lóc.

Nên tặng quà gì cho bé?

35 món quà cưới ý nghĩa cho cô dâu chú rể

99 món quà tặng sếp đẳng cấp nhất

75 món quà tết sang tọng cho mọi đối tượng

101 món quà tặng đối tác cao cấp, ý nghĩa

1.Các loại quà tặng cho bé: +Quà tặng học tập:

Khi bé bắt đầu được đến trường, chắc chắn cô, cậu bé nào cũng yêu thích sở hữu những món đồ dụng cụ học tập nhiều màu sắc.  Đẹp, dễ thương, đa dạng về hình dáng, dụng cụ học tập đẹp tạo cho bé hứng thú khi đi học.

+ Quà tặng đồ chơi giải trí:

.Gấu bông cho bé gái

Trẻ nhỏ là độ tuổi cực kì yêu thích gấu bông, thú bông. Và các sản phẩm từ bông vì sự êm ái, mềm mại của sản phẩm khi bé vui đùa. Ôm ấp và xem như một người bạn nhỏ luôn bên cạnh bé.

.Mô hình ô tô đồ chơi cho bé trai:

2.Một số lưu ý khi tặng quà cho bé:

Nếu phụ huynh mua đồ chơi lắp ghép thì phải đảm bảo món đồ chơi đó phải đảm bảo an toàn, bền bỉ, chống xướt, không nguy hại cho trẻ. Còn mua đồ chơi để trẻ vui chơi khám phá ngoài trời như: xe đạp, ván trượt, bộ đồ chơi leo núi. Thì phụ huynh tuyệt đối luôn mặc đồ bảo hộ cho con, trẻ thích khám phá, rất hiếu động , luôn luôn cảm thấy mới mẻ với tất cả mọi thứ. Ngoài việc mặc bảo hộ, phụ huynh còn phải theo sát con để đảm bảo độ an toàn cho con. Trước những vật cản hoặc sẽ nguy hiểm cho con.

Hiện nay thì hàng giả, hàng nhái rất nhiều, trên báo đài tivi cũng  khuyến cáo rất nhiều. Chỉ vì ỷ y cứ nghĩ rằng không sao, không quan trọng, nê có rất nhiều điều đáng tiếc xãy ra với các bé, lúc đó phụ huynh mới hối hận chạy đôn chạy đáo lo cho con thì đã quá muộn. Cho nên rất nguy hiểm cho trẻ, phụ huynh cần mua loại đồ chơi có thương hiệu , xuất sứ rõ ràng. Để tránh rủi ro không đáng có .

+ Không tặng quà khi bé đòi:

Nếu trẻ đòi hỏi phải mua cho được món mình thích thì mẹ không nên chiều con theo cách này. Sẽ tập thói quen không tốt cho con vì muốn gì được đó, lâu dần trẻ sẽ lấy làm thói quen. Thích vòi vĩnh, phải kiên quyết không chiều theo ý con. Sẽ mua cho con khi con là việc tốt ví dụ như: trông em phụ mẹ, dọn dẹp đồ chơi khi chơi xong. Đạt điểm cao, hoặc giúp mẹ làm việc vặt. Khích lệ tinh thần con làm tốt, thì lâu dần trẻ sẽ không vòi vĩnh khi mình thích nữa.

+ Tặng quà khích lệ:

Ví dụ bé làm được điểm 10, hoặc được thầy cô khen ngoan, không đánh nhau với bạn. Mẹ sẽ khen thưởng hoặc tặng món quà bé thích ki bé làm tốt không phạm sai lầm chẳng hạn.

+ Tặng quà vào các dịp đặc biệt:

Mẹ có thể tặng quà cho bé vào ngày sinh nhật bé, ngày 1/6, ngày giáng sinh, lễ tết.

3.Phân biệt quà tặng theo độ tuổi: + Dưới 1 tuổi:

Đây là một giai đoạn bé cần được nhận biết với những thứ xung quanh như: hình ảnh, tiếng động lạ và màu sắc,….Cho nên, các bạn có thể lựa chọn quà cho bé với những món đồ chơi có nhiều màu sắc sặc sỡ. Các loại thú bông được làm từ vải lụa mềm có phát ra âm thanh.

+Từ 1-3 tuổi:

Ở độ tuổi này là trí thông minh có bé được phát triển thêm trí tuệ. Nên sẽ cần phải được tặng các món đồ chơi phải mang tính giáo dục hoặc trí tuệ. Các bạn có thể lựa chọn những món đồ chơi như: Bộ đồ chơi chạy pin, các loại thú nhồi bông; bộ đồ chơi bác sĩ, bán hàng; các loại giấy vẽ, bút màu và búp bê…

+Từ 3- 5 tuổi:

Tại giai đoạn ở tuổi này, các bé sẽ đủ nhận thức được những quan niệm hay suy nghĩ về bề ngoài của cuộc sống, xã hội. Đây có thể xem là một giai đoạn vô cùng mới của các bé và đặc biệt rất quan trọng với sự trưởng thành và phát triển trí tuệ thông minh đối với các bé.Những món đồ chơi sẽ giúp các bé dần hình thành nên lối sống và lối tư duy của nhân cách có trong con người của bé. Như: bộ lắp ghép hình, các cuốn sách tập tô. các tập truyện tranh, các mảnh tranh ghép.

+ Từ 6 tuổi trở lên:

Đây cũng được coi là một lứa tuổi khá nhạy cảm. Các bé đã hoàn toàn nhận thức được tất cả thế giới xung quanh mình.  Các mẹ có thể lựa chọn những món quà về các bức tranh tự vẽ rất đặc sắc. như: bức tranh con voi, bức tranh con công,bức tranh con lợn. Hay bức tranh hình con đại bàng. Các bạn có thể lựa chọn những món đồ chơi và những bức tranh này tại các cửa hàng chất lượng, uy tín.

10 món quà dễ thương và tốt cho trẻ  Món quà kích thích trí thông minh cho trẻ

 1.Bộ Lego xếp hình

Với bộ lego xếp hình này nó giúp trẻ nhận biết,làm quen được nhiều đồ vật và hình dạng  khác nhau. Trong mắt trẻ con thì tất cả luôn mới lạ và cần khám phá,nên chắc chắn rằng trẻ sẽ yêu thích món quà này. Với bé trai thì phụ huynh có mua bộ lego xếp hình nông trại,hình xe tải,khinh khí cầu… Còn bé gái thì có thể là hình khu vườn hoa,hình 3 nàng tiên hay cung điện v..v..

 2.Bộ đồ chơi dụng cụ nấu ăn

Cả bé trai lẫn bé gái đều có thể chơi bộ đồ chơi này, trẻ có thể thỏa sức trổ tài nấu nướng. Sáng tạo ra vô số món ăn, mẹ và bé có thể nấu nhiều món ăn hấp dẫn cùng nhau.

  Món quà sức khỏe

3.Xe đạp

Phụ huynh có thể mua xe đạp có hình dáng thể thao cho bé trai, xe đạp màu sắc xinh xắn cho bé gái. Xe đạp giúp trẻ thử sức và rèn luyện sức khỏe, xử lý vật cản trước mặt, khám phá thế giới xung quanh mình.

 4.Bộ đồ chơi leo núi

  5.Búp bê

Với bé gái đã là sinh nhật  hoặc lễ thiếu nhi thì làm sao có thể thiếu búp bê được. Tất cả bé gái đều thích búp bê cả, khi được tặng món quà này đảm bảo các bé sẽ vui thích cười tít mắt.

 6.Siêu nhân

Còn bộ đồ chơi này thì dành cho bé trai, các bé trai đều yêu thích món đồ chơi này. Vì nó thể hiện tính mạnh mẽ, cứu giúp mọi người.

 7.Quần áo

Không cần vào dịp lễ hay sinh nhật, phụ huynh vẫn mua cho các bé được. Một bộ đồ vest hoặc chiếc quần jean, áo thun cá tính cho bé trai. Bộ đầm công chúa xòe đáng yêu cho bé gái vì bé nào cũng thích mình giống nàng công chúa. Tất cả quần áo của trẻ đều phải là vãi co giãn thoải mái, thấm mồ hôi , tạo cảm giác thoải mái với trẻ.

 8.Chú lợn tiết kiệm

Tặng trẻ món quà này nhắc nhở trẻ học tính tiết kiệm, chi tiêu. Mỗi ngày phụ huynh có thể  khuyến khích trẻ và cho trẻ vài đồng lẻ bỏ vào. Nếu con làm tốt cha mẹ sẽ thưởng cái gì đó, chẳng hạn như vậy. Chắc chắn trẻ sẽ hào hứng và thực hành ngay.

 9.Hộp âm nhạc

Một chiếc hộp khi mở ra là sẽ có một búp bê đang nhảy múa theo tiếng nhạc. Hẵn là bé sẽ thích mê, món quà này thích hợp cho bé gái.

 10.Tượng 12 con giáp

Nếu bé nhà bạn tuổi nào thì bạn có thể mua tượng con vật đó, để trưng trong phòng của trẻ.

Quà cho bé trai  1.xe đạp

 2.Đồng hồ

Đây là một phụ kiện rất hữu ích, cho thói quen xem trọng thời gian giờ giấc của các cậu con trai, đồng thời, nó còn mang đến phong cách thời trang “chất” cùng nhiều tính năng hỗ trợ cho việc học, vui chơi.

Những chiếc đồng hồ điện tử, màu sắc dễ thương,sẽ phù hợp hơn với các mẫu có màu ít nổi bật hơn, ngoài  xuất xứ rõ ràng. Ngoài ra, do tính năng động của những cậu con trai, cha mẹ nên ưu tiên những thiết kế thể thao hơn.

 3.giày

Các bé trai phát triển liên tục từng ngày, nên mỗi dịp sinh nhật thì tặng một đôi giày mới là điều rất hợp lý và hữu ích. Quan trọng nhất, giày là một thứ mà bé trai nào cũng thích, đặc biệt là những kiểu dáng thể thao hoặc giày vải thời trang.

 4.quần áo 

Cũng như giày dép, quần áo nhất định là thứ không thể thiếu. Không như những trang phục sắm thường ngày, một bộ quần áo thoãi mái,sẽ giúp con dẽ vận động hơn.

  5.chuyến đi chơi

Một chuyến đi chơi ngắn hạn sẽ là một dịp khám phá,bổ ích,rất thích hợp cho lứa tuổi mới lớn của các con,bé sẽ tự học cách thích nghi với môi trường,cách sống,cách chơi,lẫn cách xữ lý tình huống.

  6.Khóa học thể thao

Con trai thường rất hiếu động, thích chơi thể thao, cha mẹ hãy tặng con những khóa học các môn thể thao, điều này sẽ giúp con có sức khỏe tốt, phát triển cao lớn,cũng như rèn luyện tính bền bỉ kiên trì trong cuộc sống.

 7.Đồ chơi thể thao

Những món quà như bóng đá, bóng rổ, vợt cầu lông, vợt tennis, giày patin, xe trượt scooter, ván trượt, bàn đá bóng, gậy bóng chày,cũng là những món đồ chơi đòi hỏi tính thử thách sức khỏe cho bé.

  8.Tượng in hình thú

Bé tuổi gì thì các mẹ có thể mua tượng hình con vật đó, để làm quà sinh nhật tặng cho bé, đảm bảo bé sẽ rất thích thú.

  9.Dẫn bé đi khu vui chơi

Hẵn là khu vui chơi có rất nhiều trẻ con,nên ba mẹ có thể dẫn con ra đó,cho con tìm hiểu.khám phá,vui chơi cùng các bạn mới, đây sẽ là điều con rất thích.

 10.Mời các bạn của bé đến nhà

Bạn có thể mời các bạn của bé đến nhà mình,làm sinh nhật cho con ngay tại nhà,làm những món ăn bé thích,cũng rất ấm cúng hơn là phải ra ngoài nhà hàng nhỉ.

Quà tặng cho bé gái dễ thương 1.Búp bê

Những cô nàng búp bê xinh xắn, ngộ nghĩnh là món quà không bao giờ lỗi mốt trong những bữa tiệc sinh nhật. Hiện nay, trên thị trường có rất nhiều loại búp bê để các ông bố, bà mẹ lựa chọn như búp bê barie, búp bê elsa và anna… Mỗi một loại đều có những vẻ đẹp riêng, thú vị riêng. Đây hẵn là món quà hầu hết bé gaais nào cũng yêu thích.

  2.trang phục

Những bộ áo quần đẹp luôn hấp dẫn các bé,một chiếc đầm công chúa  elsa xinh xắn, đáng yêu,bé diện vào sinh nhật của mình, đảm bảo bé sẽ nổi bật và như một nàng công chúa .

  3.Gấu bông

Những chú gấu bông xinh xắn không còn xa lạ đối với các bé hiện nay, để thu hút lượng khách hàng mà các doanh nghiệp liên tục thay đổi các kiểu dáng, mẫu mã, màu sắc nên mọi người thoải mái lựa chọn. Đặc biệt, các sản phẩm tung ra thị trường. Đây là món quà sinh nghĩa ý nghĩa, độc đáo giành tặng các bé cưng.

  chúng tôi đạp

  5.Tượng hình thú

   6.Hộp âm nhạc

Một chiếc hộp âm nhac sặc sỡ đầy màu sắc, mở ra tiếng nhạc vui tai,hình công chúa hoặc một nhân vật hoạt hình nào đó,sẽ giúp niềm vui của bé thêm nhân đôi đấy.

 7.Balo xinh xắn

 Còn gì tuyệt vời khi các bé hằng ngày soạn sách vở đến trường để vào chiếc balo  đáng yêu. Hình dáng ngộ nghĩnh, in hình công chúa, in hình không gian sống động sẽ khiến các bé thích thú và đam mê việc học tập.

 8.Đồng hồ

 9.Sách tranh tô màu

  10.Phụ kiện tóc

Với bé gái thì kẹp tóc,băng đô cài tóc,kẹp mái,để bé trang trí lên tóc trước khi đến trường ,hẵn là món quà dễ thương mà mẹ dành tặng bé.

  11.chuyến du lịch

 Một chuyến du lịch giành cho đại gia đình trong buổi tiệc sinh nhật con,sẽ góp phần gắn kết tình yêu thương trong đại gia đình, là cơ hội để giới thiệu vẻ đẹp của thiên nhiên đối với con. Những tấm hình đại gia đình với nụ cười trên môi, sẽ khiến bé thật hạnh phúc bên người thương yêu của mình.

 12.Cho bé dắt bạn về nhà

Một bữa sinh nhật thật vui vẻ và đầy ắp tiếng cười trẻ con,sẽ làm ngôi nhà của bạn thêm ấm cúng,nấu những món bé thích đãi bé và các bạn của bé,hẵn là bé sẽ rất vui và hạnh phúc nữa đấy.

Để tìm hiểu thêm về sản phẩm xin vui lòng liên hệ:

Tại Hà Nội

Địa chỉ: Số 215 Phố Giáp Nhất, Q. Thanh Xuân, Hà Nội (cách ngã tư sở 200m, có chỗ đỗ ô tô thoải mái)

Tại TP. HCM

HOTLINE: 085 793 8668

Địa chỉ: 75 Huỳnh Văn Bánh, Phường 17, Quận Phú Nhuận TP. HCM

49 Nguyễn Văn Thương, Phường 25, Quận Bình Thạnh, TP. Hồ Chí Minh

HOTLINE: 085 287 8668

Nên Cho Mèo Mẹ Ăn Gì Để Có Nhiều Sữa? Gợi Ý 4 Thực Đơn Lợi Sữa Cho Mèo Mẹ • Yolo Pet Shop

Nên cho mèo mẹ ăn gì để có nhiều sữa? Cho mèo mẹ ăn gì lợi sữa? Thức ăn lợi sữa cho mèo mẹ? Gợi ý những thực đơn lợi sữa cho mèo mẹ? Nên cho mèo mẹ ăn những gì? nên cho mèo mẹ mới đẻ ăn gì? Mèo ăn gì thì có nhiều sữa? Thức ăn cho mèo mẹ sau khi sinh? Những loại hạt nào tốt cho mèo mẹ?

I. Khẩu phần cho mèo mẹ mới đẻ – Cho mèo mẹ ăn gì lợi sữa

Mèo mẹ mới đẻ cần nhiều chất dinh dưỡng để cung cấp dinh dưỡng qua sữa cho mèo con phát triển. Vì thế khẩu phần ăn của mèo mẹ là rất quan trọng.

Nên cho mèo mẹ ăn gì để có nhiều sữa?

Các sản phẩm thịt hộp cá hộp đóng sẵn cũng đều có protein giúp cung cấp dinh dưỡng cho mèo mẹ.

Chất béo có nhiều trong sữa và các chế phẩm từ sữa, vì thế ngoài cung cấp thịt, bạn có thể cho mèo mẹ uống sữa để bổ sung thêm chất béo.

Chất xơ thường có sẵn trong các loại hạt hoặc đồ ăn đóng sẵn cho mèo hoặc các loại pate có rau củ.

Bạn có thể bổ sung vitamin và khoáng chất qua thức ăn loại cho mèo, sữa…

II. Nên cho mèo mẹ ăn gì để có nhiều sữa? Những loại thức ăn hạt giúp lợi sữa cho mèo mẹ

a. Hạt Royal Canin Mother & BabyCat

Hạt Royal Canin Mother & BabyCat được nghiên cứu và thử nghiệm rất kỹ lượng. Đây là loại thức ăn đầy đủ thành phần chất xơ, chất béo, đạm, vitamin và khoáng chất cho mèo mẹ nhanh chóng phục hồi sức khoẻ tiết sữa và có hệ tiêu hoá khoet mạnh.

b. Pate của Royal Canin

Nên cho mèo mẹ ăn gì để có nhiều sữa? Pate là một trong những loại thực phẩm ưa chuộng của mèo và đặc biệt nó rất cần thiết cho mèo mẹ. Pate có hàm lượng dinh dưỡng cao nên thường được ưa chuộng để giúp các bé mèo mẹ nhanh lấy lại sức, nhanh về sữa.

III. Cách tự làm pate thức ăn cho mèo mẹ sau khi sinh

a. Nguyên liệu: 

1kg thịt bò, thịt gà, cá, tôm, gan… có thể chọn 1 loại hoặc pha các loại thịt với nhau.

500g bí đỏ hoặc cà rốt.

1 túi sữa tươi không đường

1 thìa muối.

Bình thường thì nên cân bằng giữa thịt và rau là 1:1 nhưng mèo mẹ cần nhiều năng lượng hơn bình thường vì thế bạn cần tăng tỉ lệ thịt lên.

b. Cách làm: 

Ngâm thịt bò, thịt gà, cá, tôm, gan… trong sữa tươi để bớt độc tố, sau đó vớt ra rửa lại bằng nước sạch.

Luộc những nguyên liệu vừa ngâm khoảng 15 – 20p.

Bí đỏ bạn gọt vỏ, rửa sạch rồi hấp chín.

Cho hỗn hợp vào máy xay đều. Sau đó cho 1 thìa muối vào bảo quản trong ngăn đông tủ lạnh khi nào cho mèo ăn thì lấy ra hâm nóng.

IV. Những điều cần biết khi mèo mẹ mới sinh

Đặt thức ăn và nước sạch ngay gần ổ nhất có thể: Khi sinh các bé mèo mẹ thường rất mất sức, vì thế bạn nên đặt thức ăn và nước uống gần nhất để mèo có thể nạp năng lượng. Bên cạnh đó khi mèo mẹ sinh con chúng thường có bản năng bảo vệ con rất cao nên chúng thường không muốn xa con của mình.

Quan sát chú ý lưu lượng sữa của mèo mẹ để bổ sung dinh dưỡng cho mèo mẹ để mèo mẹ nhanh có sữa nhất.

Cho mèo ăn khẩu phần nhiều hơn bình thường để chúng có đủ dinh dưỡng để nuôi con.

Nếu mèo mẹ quá ít sữa hoặc quá nhiều con bạn có thể cho mèo con uống thêm sữa chuyên dành cho mèo con.

Nên thay thảm lót cho mèo để đảm bảo chuồng của mẹ và mèo con luôn đảm bảo vệ sinh nhất.

Cho mèo mẹ ở nơi thoáng mát, tránh những con vật nuôi khác như chó tiếp cận. Nếu gặp quá nhiều nguy hiểm chúng sẽ tự động tha con đi nấp để tránh nguy hiểm.

Chúng ta đã cùng nhau chia sẻ về Nên cho mèo mẹ ăn gì để có nhiều sữa? Những loại thức ăn lợi sữa cho mèo mẹ và một số lưu ý khi chăm sóc mèo mẹ mới sinh con rồi. Mong rằng qua bài viết này sẽ giúp bạn chăm sóc các bé mèo mẹ tốt hơn để các bé luôn khoẻ mạnh và đủ sữa cho các chú mèo con.

Người Bị Nổi Mề Đay Nên Ăn Gì Và Kiêng Ăn Gì?

Tác nhân gây nổi mề đay

Mề đay là hiện tượng kỳ lạ phản ứng của những mao mạch dưới da, niêm mạc trước những tác nhân dị ứng ở chính bên trong khung hình hoặc bên ngoài môi trường tự nhiên, lúc này khung hình sẽ hình thành một chất gọi là histamin, chất này gây nên hiện tượng kỳ lạ phù tại chỗ, làm da phồng lên và kèm theo triệu chứng ngứa ngáy, nắng nóng không dễ chịu. nguyên nhân gây nổi mề đay, điển hình như:

Có nhiều, điển hình như:

Bạn đang đọc: Người bị nổi mề đay nên ăn gì và kiêng ăn gì?

Do dị ứng thời tiết: Thời tiết thay đổi đột ngột, thường vào giai đoạn chuyển mùa làm tăng các kháng thể quá mẫn cảm trong cơ thể. Nhiệt độ quá cao dễ gây đổ mồ hôi khiến da bí bách, tích tụ mồ hôi dưới lỗ chân lông, gây nổi mẩn đỏ. Khi thời tiết lạnh và khô hanh, nhiệt độ và độ ẩm giảm dễ khiến da khô ráp, bong tróc, suy giảm hàng rào bảo vệ và gây nổi mề đay.

Nổi mề đay không chỉ gây ngứa ngáy, không dễ chịu mà còn ảnh hưởng tác động đến chất lượng đời sống, việc làm và thẩm mỹ và nghệ thuật của người bệnh

Do dị ứng: Có nhiều tác nhân gây dị ứng như thuốc (thuốc kháng sinh, thuốc giảm đau kháng viêm…), hóa mỹ phẩm (các loại mỹ phẩm không rõ nguồn gốc, chứa nhiều hóa chất), thực phẩm (hải sản, trứng, sữa, đậu phộng…). Ngoài ra, các yếu tố như khói bụi, phấn hoa, lông chó mèo cũng có thể gây dị ứng, nổi mề đay.

Do côn trùng cắn: Khi các loại côn trùng như ong, nhện, rết cắn (đốt) chúng ta sẽ có cảm giác đau, sưng, ngứa trong thời gian ngắn. Tuy nhiên, một số người có cơ địa nhạy cảm, nọc độc có thể gây sốc phản vệ, dị ứng nặng với các triệu chứng như phù nề, ngứa phát ban, khó thở và có thể đe dọa đến tính mạng nếu không điều trị kịp thời.

Gan suy yếu: Một trong những vai trò vô cùng quan trọng của gan là vai trò chống độc, bảo vệ cơ thể bằng cách chuyển hóa, làm giảm độc tính, biến các chất độc thành không độc hoặc ít độc rồi thải ra ngoài. Tuy nhiên, theo thời gian, các yếu tố độc hại từ bên ngoài như thực phẩm nhiễm độc, rượu bia, lối sống không khoa học và ngay từ bên trong cơ thể khiến tế bào Kupffer hoạt động quá mức, làm sản sinh các chất gây viêm như Leukotriene, Interleukin, TNF-α, TGF-β…  làm tế bào gan bị hoại tử và suy giảm chức năng gan. Lúc này độc tố trong gan và cơ thể tích tụ lâu ngày dễ dẫn tới các triệu chứng như nổi mề đay, mẩn ngứa, mụn nhọt…

Người bị nổi mề đay cần làm gì ?

Nổi mề đay không chỉ khiến không chỉ khiến người bệnh bị ngứa, không dễ chịu mà thực trạng nặng còn gây sưng mạch ở khí quản, vùng họng dẫn tới khó thở, thở gấp, thậm chí còn không thở được. Nếu mề đay Open ở đường tiêu hóa, hoàn toàn có thể gây đau quặn bụng, nôn ói, tiêu chảy. Khi mề đay xảy ra ở tổ chức triển khai não, dễ gây phù nề não, rất nguy hại. Do đó, khi thực trạng nổi mề đay tái đi tái lại nhiều lần với những triệu chứng nguy khốn trên, người bệnh cần đến ngay những cơ sở y tế để được thăm khám, thực thi những xét nghiệm thiết yếu và điều trị theo phác đồ của bác sĩ. Để cải tổ thực trạng nổi mề đay tại nhà người bệnh cần quan tâm những yếu tố sau :

1. Nổi mề đay cần kiêng làm gì ?

– Tránh gãi : Phản ứng bản năng của khung hình khi bị nổi mề đay là gãi. Tuy nhiên, việc gãi không những không làm dịu cơn ngứa, không giúp người bệnh dễ chịu và thoải mái mà ngược lại còn gây ngứa ngáy nhiều hơn và vùng da nổi mề đay hoàn toàn có thể lan rộng. Đặc biệt, nếu người bệnh gãi nhiều hoàn toàn có thể gây trầy xước da, dễ nhiễm khuẩn và khiến những vết mề đay trở nên nghiêm trọng hơn. Do đó, người bệnh cố gắng nỗ lực kiêng gãi khi bị nổi mề đay, nổi sẩn ngứa. – Không nên sử dụng hóa mỹ phẩm : Nổi mề đay kiêng gì ? khi bị nổi mề đay, người bệnh tuyệt đối tránh xa những hóa mỹ phẩm, vì lúc này làn da của người bị nổi mề đay dễ kích ứng hơn người thông thường, do đó việc tiếp xúc với bất kỳ hóa mỹ phẩm dù có thành phần dịu nhẹ nhất cũng hoàn toàn có thể gây dị ứng. Người bệnh tuyệt đối không được sử dụng hóa mỹ phẩm khi bị nổi mề đay

2. Nên ăn gì khi bị nổi mề đay ?

Cung cấp không thiếu dưỡng chất không chỉ giúp khung hình khỏe mạnh mà còn tương hỗ tốt cho quy trình đào thải độc tố và những yếu tố gây nổi mề đay. Một số thực phẩm tốt cho người bị nổi mề đay như :

2.1 Thực phẩm giàu Vitamin A

Vitamin A tham gia vào quy trình tái tạo tế bào da, kích thích biểu mô da tăng trưởng, đồng thời hạn chế thực trạng nứt nẻ, khô ráp, làm hồng hào da. Vitamin A có nhiều trong, những loại cá, cà chua, cà rốt …

2.2 Thực phẩm giàu vitamin B

Loại vitamin này không chỉ thôi thúc quy trình trao đổi chất, tăng cường hoạt động giải trí của hệ thần kinh mà còn tăng cường sức khỏe thể chất cho làn da. Vitamin B giúp làm lành vùng da bị tổn thương, tương hỗ hồi sinh tính năng gan, tăng cường hệ miễn dịch và hạn chế mề đay tái phát. Những loại thực phẩm dồi dào vitamin B như hạt điều, chuối, gạo lứt, rau xanh …

2.3 Thực phẩm giàu vitamin C

Vitamin C là chất chống oxy hóa có tính năng kích thích sản xuất collagen, chống lão hóa, tái tạo làn da, tăng cường độ ẩm và dưỡng chất cho da, ngăn ngừa mối đe dọa của môi trường tự nhiên và ánh nắng mặt trời so với tế bào khung hình. Đặc biệt, vitamin C còn kích thích quy trình đào thải độc tố, tăng cường sức đề kháng, nhờ đó tương hỗ đẩy lùi triệu chứng mề đay và mẩn ngứa nhanh gọn. Các thực phẩm giàu vitamin C như ớt chuông, quả kiwi, súp lơ trắng, dưa lưới vàng, cà chua, khoai tây …

Bổ sung các loại trái cây, rau xanh giàu vitamin A, B, C giúp cải thiện tình trạng nổi mề đay

2.4 Trà thảo mộc

Các loại trà như : Trà gừng, trà hoa cúc, trà xanh … có chứa nhiều vitamin C, chất chống oxy hóa … không chỉ tương hỗ giấc ngủ sâu, giảm stress, giúp ý thức thư thái, tỉnh táo mà còn có năng lực tương hỗ khung hình giải độc, thanh lọc khung hình và giảm những triệu chứng mề đay, mẩn ngứa …

3. Nổi mề đay kiêng ăn gì ? 3.1 Kiêng thực phẩm giàu đạm

Nhóm thực phẩm giàu đạm gồm tôm, cua, cá biển, món ăn hải sản, thịt bò, sữa bò, thịt gà … những thực phẩm này chứa nhiều protein và khiến khung hình khó tiêu hóa, hấp thụ nên dễ làm cho da dị ứng dẫn đến thực trạng bệnh nặng và tái phát nhiều lần.

3.2 Kiêng thực phẩm chứa nhiều đường và muối

Đường và muối sẽ gây kích ứng thần kinh ngoại biên, làm khung hình Open thêm nhiều nốt mẩn đỏ, mề đay gây ngứa ngáy không dễ chịu. Ngoài ra, đường và muối cũng làm suy giảm hệ miễn dịch của khung hình, khiến thực trạng nổi mề đay lê dài, tái phát tiếp tục và khó điều trị hơn. Những người bị nổi mề đay cần tuyệt đối tránh xa những thực phẩm nhiều đường và muối

3.3 Kiêng thực phẩm cay nóng, nhiều dầu mỡ

Nổi mề đay kiêng ăn gì? Đó là các món ăn chiên rán, sử dụng gia vị cay nóng như hạt tiêu, ớt… khiến cơ thể phải làm việc nhiều hơn để tiêu thụ,  gây nóng trong người, tạo cảm giác khó chịu. Ngoài ra, đồ ăn cay nóng, nhiều dầu mỡ còn làm khô da, khiến da dễ bong tróc và tình trạng mề đay trở nên nghiêm trọng hơn.

3.4 Không sử dụng các chất kích thích

Rượu, bia, thuốc lá … là nguyên do làm suy giảm mạng lưới hệ thống miễn dịch của khung hình. Do đó, nếu bị nổi mề đay mà vẫn liên tục sử dụng những chất kích thích sẽ khiến thực trạng bệnh nặng hơn và sẽ tái phát nhiều lần.

3.5 Không dùng các thực phẩm dễ gây dị ứng

Sữa, trứng, hạt, đậu ( phộng, nành ), món ăn hải sản, lúa mì, côn trùng nhỏ … là những thứ dễ gây dị ứng. Nếu có tiền sử dị ứng thì cần tránh những loại thực phẩm này.

Hỗ trợ cải thiện tình trạng mề đay hiệu quả, an toàn bằng thảo dược thiên nhiên

Với trường hợp nổi mề đay do mắc bệnh lý về gan, gan suy yếu tác động ảnh hưởng đến công dụng giải độc và thải độc ra bên ngoài, khiến độc tố tích tụ và phát tán qua da. Cần giúp lá gan hoạt động giải trí khỏe mạnh, tăng cường năng lực giải độc, khử độc bằng cách bổ trợ những tinh chất đã được khoa học chứng tỏ về tính hiệu suất cao như Wasabia và S. Marianum ( có trong loại sản phẩm HEWEL ). Wasabia là loài cây thuốc quý nổi tiếng, đặc trưng của nền y học và văn hóa truyền thống ẩm thực ăn uống Nhật Bản từ hàng ngàn năm nay, mang nhiều đặc tính y học quý giá, đặc biệt quan trọng là năng lực chống độc, khử độc. Còn thảo dược S. Marianum có nguồn gốc từ vùng Địa Trung Hải và Đông u, được sử dụng hơn 2 nghìn năm trước trong việc duy trì sức khỏe thể chất gan, mật. Sản phẩm HEWEL đến từ Mỹ với sự tích hợp 2 tinh chất Wasabia và S. Marianum vạn vật thiên nhiên giúp trấn áp tốt tế bào Kupffer, mang đến hiệu suất cao kép giúp chống độc, kháng khuẩn từ bên ngoài và ngăn ngừa sự tàn phá, tổn thương tế bào gan, bảo vệ gan từ bên trong.

 

Tả Lại Hình Ảnh Mẹ Khi Em Bị Ốm

Mẹ là người luôn yêu thương, chăm sóc cho chúng ta. Hôm nay, chúng tôi muốn giới thiệu Bài văn mẫu lớp 6: Tả hình ảnh mẹ lúc em bị ốm, nhằm cung cấp tài liệu cho học sinh trong quá trình học tập về văn miêu tả.

Tả hình ảnh mẹ lúc em bị ốm

1. Mở bài

Giới thiệu lí do, hoàn cảnh dẫn đến việc em bị ốm.

2. Thân bài

a. Tả dáng vẻ mẹ lúc em bị ốm

Khuôn mặt của mẹ tỏ ra rất lo lắng và hoảng hốt.

Khi em lên cơn sốt mẹ em chạy đôn chạy đáo.

Mẹ chạy đôn chạy đáo để mua thuốc, nấu cháo cho em.

b. Tả hành động của mẹ lúc em bị ốm

Mẹ nấu cháo và bón cho em ăn.

Mẹ dỗ em uống thuốc.

Mẹ giúp em xin nghỉ học.

Mẹ thức đêm chăm sóc cho em…

3. Kết bài

Suy nghĩ và tình cảm dành cho mẹ: biết ơn, yêu mến.

Những người thân trong gia đình luôn dành cho nhau những tình cảm sâu nặng. Đặc biệt nhất phải kể đến tình mẫu tử – thứ tình cảm thiêng liêng nhất. Đối với riêng em, mẹ chính là người yêu thương, chăm lo cho em nhiều nhất.

Mẹ là một người phụ nữ vất vả quanh năm để kiếm sống nuôi lớn hai chị em. Dù công việc của mẹ chỉ là một người công nhân bình thường, nhưng em vẫn rất tự hào, yêu thương mẹ. Bởi mẹ đã dành cho chúng em những gì tốt đẹp nhất. Vậy mà có những khi, em đã khiến mẹ phải lo lắng, phiền lòng.

Chiều hôm qua, em xin phép mẹ đến nhà Lan học bài. Cả hai mải học nên trời tối lúc nào không biết. Chắc lúc này, mẹ đang em về ăn cơm. Em vội vã chào bố mẹ Lan, rồi đạp xe về. Trời bắt đầu nổi giông. Hình như sắp mưa. Em cố đạp nhanh để kịp về nhà. Không kịp về đến nhà mà trời đã đổ cơn mưa. Em lại không mang áo mưa nên đành cố gắng đạp nhanh về nhà. Khi về đến nhà, em thấy mẹ vẫn ngồi chờ ngoài phòng khách. Mẹ thấy em bị dính mưa liền giục em đi tắm nước nóng, để ra ăn cơm. Khuôn mặt mẹ toát lên vẻ lo lắng. Sau khi tắm giặt ăn cơm xong, em đi ăn cơm.

Đến khoảng chín giờ, em cảm thấy rất mệt mỏi, người thì nóng ran. Em liền nói ngay với mẹ. Mẹ lo lắng lấy cặp nhiệt độ để đo thân nhiệt cho em. Sau khi kết luận em bị sốt, mẹ yêu cầu em lên phòng nghỉ ngơi. Một lúc sau, mẹ mang một bát cháo lên phòng. Giọng mẹ dịu dàng:

– Hà ơi, dạy ăn cháo rồi uống thuốc cho mau khỏe!

Em cảm thấy thật ấm áp khi nghe giọng nói của mẹ. Sau khi cho em ăn cháo và uống xong, mẹ còn nhẹ nhàng đắp khăn ướt lên trán em. Suốt đêm hôm đấy, mẹ đã ở bên cạnh để chăm sóc cho em. Hôm sau, em đã cảm thấy khỏe hơn. Sau khi đo thân nhiệt thấy em hạ sốt, mẹ yên tâm đi làm.

Sau hôm đó, em hiểu thêm được tình yêu thương của mẹ. Quả là với bất cứ người mẹ nào, con cái vẫn là điều quan trọng nhất:

Đi suốt đời, lòng mẹ vẫn theo con”

(Con cò, Chế Lan Viên)

Thứ năm tuần trước, em đi học về bị mắc mưa bên ướt hết người. Đến nửa đêm, cơn sốt ập tới. Nhà chỉ có hai mẹ con vì ba đang công tác ở xa. Mẹ lo lắm, thức suốt đêm canh chừng bên em.

Mẹ đặt em nằm ngay ngắn rồi đi lấy thuốc. Viên thuốc hạ sốt sủi bọt tan rất nhanh trong cốc nước. Mẹ khẽ nâng đầu em lên, ghé cốc vào miệng em, dỗ dành: “Ngoan nào! Con cố uống một hơi cho hết, sau đó ngủ một giấc, tỉnh dậy là khoẻ thôi!”.

Vâng lời mẹ, em uống thuốc rồi cố nhắm mắt nhưng đầu óc cứ căng lên, khó chịu vô cùng. Mẹ dấp nước mát vào chiếc khăn bông, đắp lên trán em. Mẹ nhẹ nhàng xoa dầu nóng vào lưng, vào ngực, vào hai bàn chân, bàn tay em. Tiếng xuýt xoa nho nhỏ của mẹ cứ văng vẳng bên tai em trong giấc ngủ chập chờn:

“Khổ thân con tôi!”. Tự nhiên, nước mắt ứa trên mi em cay xót. Mẹ ơi! Con thương mẹ biết chừng nào! Em vòng tay ôm ngang lưng mẹ rồi thiếp đi lúc nào không biết…

“Ò ó o o…!” Chú gà trống đã cất lên tiếng gáy giòn giã, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Em mở mắt nhìn quanh tìm mẹ mà không thấy mẹ đâu. Chưa kịp gọi thì em đã nghe tiếng guốc và giọng nói quen thuộc của mẹ: “Dung dậy rồi đấy ư? Mẹ nấu cháo giải cảm cho con rồi đấy! Đánh răng xong con ăn hết bát cháo hành này, mẹ sẽ cho con uống thuốc. Đến trưa nếu hết sốt, mẹ sẽ đưa con đi học. Nếu còn yếu thì mẹ viết đơn xin phép cô cho con nghỉ hôm nay”.

Nhìn quầng thâm quanh đôi mắt mẹ, em biết cả đêm qua mẹ thức để săn sóc cho em. Cơn sốt đã lui, dẫu đầu còn váng vất nhưng em cảm thấy đỡ hơn nhiều. Quả là đôi bàn tay mẹ như có phép màu. Mẹ là bóng mát che chở cho con suốt cả cuộc đời. Công ơn của mẹ đối với con sâu nặng biết chừng nào! Con mong sau này lớn lên sẽ đáp đền công ơn trời biển ấy.

“Mẹ kính yêu của con. Người ta vẫn bảo có nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Nhưng qua trận ốm vừa rồi, con đã hiểu hơn về lòng mẹ. Cảm nhận được đầy đủ nhất tình yêu sâu sắc của mẹ dành cho con…”. Đó là những dòng tâm sự trong cuốn nhật ký mà tôi gửi đến người mẹ kính yêu. Thay cho lời cảm ơn, tôi muốn nói “con yêu mẹ”.

Tôi là đứa trẻ không hay ốm yếu. Do được thừa hưởng sức khỏe của cha mà tôi chủ quan lắm. Hôm đó đi học, mẹ dặn tôi mang áo mưa theo vĩ đài đã dự báo. Nhưng vì thấy trời nắng to nên tôi không mang theo nữa. Thế rồi chiều về, mây đen ở đâu ùn ùn kéo tới, vần vũ khắp bầu trời. Cơn mưa đến thật mau. Mưa, mưa xối xả. Mưa ào ào như trút nước… Không có áo mưa mà trời cũng sắp tối, tôi để đầu trần ù chạy về nhà. Về đến nơi tôi ướt như chuột lột. Mẹ nhìn tôi đầy lo lắng.

Đêm hôm đó, tôi bắt đầu bị sốt, nhiệt độ tăng cao, đầu óc choáng váng. Tôi mê man bất tỉnh. Bố mẹ tôi lo lắng, vội vàng tìm cách hạ nhiệt. Nằm trên giường, tôi nghe thấy từng bước chân của mẹ, bóng mẹ chạy đổ nghiêng trên tường, thoắt trông thấy thoắt biến mất. Mẹ ngồi bên tôi, bàn tay ấm áp xoa nhẹ trên lưng, âu yếm vuốt tóc rồi má tôi. Cái trán nóng bừng được mẹ chườm bằng chiếc khăn lạnh. Chốc chốc, mẹ lại lật khăn rồi đặt nhẹ lên trán. Tôi miên man trong giấc ngủ nhưng dường như vẫn nhìn thấy đôi mắt mẹ nhìn tôi. Đôi mắt mẹ nhìn trìu mến, xót thương, long lanh những giọt nước. Từng nhịp thở thổn thức, tôi cảm nhận được sự lo lắng trong lòng mẹ. Mỗi khi tôi trở mình mẹ lại nhè nhẹ vỗ về, kéo chăn lên đắp cho tôi. Thỉnh thoảng, mẹ lại sờ trán. Thấy nhiệt độ giảm, mẹ cũng hơi yên lòng… Cứ thế, mẹ ngồi bên tôi suốt đêm, không ngủ.

Sáng hôm sau, trời đã tạnh mưa tự bao giờ. Mấy chú chim chào mào hót líu lo chào đón ngày mới. Những tia nắng đầu tiên lách mình qua khe cửa vào phòng, đến bên giường giúp tôi tỉnh giấc. Vì có mẹ ngồi bên nên tôi vững tâm mà ngủ rất ngon lành. Tôi cựa mình, thấy trong người đã khá hơn hôm qua rất nhiều. Vừa tỉnh dậy việc đầu tiên là tôi đưa mắt tìm mẹ. Sao không thấy mẹ đâu cả? Tôi vội vàng ngồi dậy. Ôi, mẹ! Người mẹ kính yêu của tôi. Chắc vì đã quá mệt nên mẹ nằm ngủ thiếp bên tôi. Lúc này nhìn mẹ, tôi chỉ thấy thật tội nghiệp và thương mẹ biết bao. Mái tóc dài, đen mượt dường như xơ xác. Đôi mắt thâm quầng lại vì thức khuya. Phía đuôi mắt đã xuất hiện những nếp nhăn, dấu hiệu của sự tàn phá của thời gian. Nhất là đôi tay mẹ. Trước đây, đó là một bàn tay mềm mại, trắng trẻo nhưng giờ đây, sự vất vả đã làm cho bàn tay mẹ gầy guộc, thô ráp và có những vết chai. Điều ai cũng thấy này tại sao hôm nay tôi mới để ý. Tôi thật là một đứa con vô tâm, bất hiếu. Tôi hiển nhiên nhận tình yêu của mẹ nhưng ích kỷ chỉ nghĩ cho bản thân. Mẹ đã bắt đầu già đi mà tôi không hề hay biết và dường như qua một đêm thức trắng cũng làm cho mẹ tôi già đi nhiều.

Đang suy nghĩ miên man thì chợt bố tôi mở cửa phòng bước vào. Bố mỉm cười chào tôi ngày mới. Vừa lúc mẹ cũng choàng tỉnh dậy. Thấy tôi, mẹ vội vàng đặt tay lên trán, nhìn tôi một lượt vẻ mặt lo lắng, căng thẳng. Hai bố con tôi nhìn mẹ rồi nhìn nhau cười. Lúc đó mẹ mới thấy nhẹ nhõm trong lòng. Nhưng nụ cười của mẹ thật mệt mỏi. Không để ý tới bản thân, mẹ lại chạy ngay xuống nhà nấu cháo cho tôi. Bát cháo nóng của mẹ là liều thuốc vô cùng hiệu nghiệm, không phải liều thuốc bình thường mà là liều thuốc tình thương yêu. Nó giúp tôi hết sốt và còn hơn thế nó giúp tôi nhận ra bao điều, hiểu thêm về lòng mẹ. Lòng mẹ thật bao la như biển thái bình…

Không phải chỉ khi ốm đau mẹ mới dành tình yêu cho tôi, ở bên cạnh tôi chăm sóc. Mẹ đã ở bên từ bao giờ mà tôi vô tâm không hiểu bởi tình yêu thương của mẹ không vô hình mà hiển hiện ngay trước mắt. “Mẹ kính yêu của con, nay con đã hiểu rồi mẹ ạ”.

“Mẹ là tia nắng ấm áp sưởi ấm tâm hồn con. Mẹ là dòng sông tháng năm yêu thương hiền hòa…”. Tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi có mẹ. Đặc biệt nhất là trong những lúc bị ốm, tôi đã cảm nhất tình yêu thương bao la ấy của mẹ.

Mẹ tôi công việc bận bịu lại càng bận bịu hơn khi tôi bị ốm. Cơn sốt kéo dài do tôi bị cảm nắng, người mệt lả, toàn thân nóng ran, miệng khô đắng lại…Tôi nằm rên ừ ừ…còn mẹ thì hai chân như đánh ríu vào nhau. Mẹ vo gạo bắc lên bếp chút cháo, rồi chườm túi đá cho tôi. Sau đó mẹ giúp tôi đo nhiệt độ.

Chốc chốc, mẹ lại đến sờ vào trán tôi. Đôi tay nhẹ nhàng và ấm áp. Cái khô ráp chai sạn biến đâu cả rồi,tôi chỉ thấy dường như đôi bàn tay ấy có sức mạnh diệu kỳ khi chạm vào da thịt tôi. Mẹ đỡ tôi ngồi dậy, kê đầu tôi vào cánh tay, mẹ chăm cho tôi từng viên thuốc. Thấy tôi uống có vẻ khó khăn mẹ tôi lại động viên: “Ráng uống cho mau lành bệnh rồi còn đến trường với thầy cô, bạn bè, còn nghe mẹ kể chuyện, dạy con học nữa chứ?”

Dù mệt nhưng tôi vẫn nhìn thấy nếp quầng thâm trên mắt mẹ,tóc lòa xòa dính bết vào trán với những giọt mồ hôi nhễ nhại. Trong đôi mắt dịu hiền ấy như ngân ngấn nước mắt.Mẹ cho tôi nằm xuống gối, vừa thổi cháo, vừa đút cho tôi. Cái hương vị quen thuộc của bàn tay nội trợ thường ngày lại ùa về trong tôi. Tay mẹ luồn chiếc khăn lau mồ hôi dọc sống lưng cho tôi. Gió từ tay mẹ lại làm hạ nhiệt cho tôi.

Lúc này, tôi mong mình chóng khỏe để ánh mắt mẹ lại cười thật vui mỗi khi tôi đi học về, mỗi khi tôi “khoe” với mẹ được thầy cô khen. Nhà tôi nghèo, mẹ lại phải thức khuya dậy sớm tảo tần nên tôi ốm mẹ vất vả nhiều hơn. Mẹ xanh xao và hao gầy nhiều hơn.

Tôi lớn khôn từ đôi tay của mẹ, tấm lòng yêu thương và chở che của mẹ. Sự ấp ủ yêu thương của mẹ để lại cho tôi bao nghĩ suy về cái mênh mông, bao la của tình mẹ! Tôi lại cầu mong mẹ tôi mãi bình an. Và, tôi cũng mong mình khỏe mạnh để mẹ bớt vất vả vì tôi.

Tuổi thơ chúng ta luôn được sống trong tình yêu thương của mẹ. Với tôi mẹ là người tôi yêu quý và kính trọng nhất. Mẹ nuôi dạy chăm sóc chị em tôi vì bố tôi luôn đi làm xa.

Hôm ấy ở lớp tôi cảm thấy nhức đầu, người hơi lạnh nôn nao. Tôi cố gắng đi về đến nhà. Mọi ngày bước chân đến cửa tôi đã gọi: “Mẹ ơi” và chạy vào tìm mẹ. Hôm nay bước chân đến cửa tôi đứng không vững mặt tái đi.

Mẹ nhìn thấy tôi như vậy liền chạy vội đến bên tôi dù rất mệt nhưng tôi vẫn nhận thấy khuôn mặt mẹ nhợt nhạt môi run run: “Con ơi con làm sao thế này?” Sau đó, mẹ dìu tôi vào giường.

Mẹ đắp chăn cho tôi xoa dầu cho nóng khắp người tôi. Đôi bàn tay mềm mại ấm áp như truyền hơi ấm cho tôi làm tôi bớt đi cảm giác ớn lạnh. Vừa xoa đầu mẹ vừa nói giọng xót xa: “Khổ thân con, đã ốm lại phải đi bộ về”. Uống xong bát nước gừng nóng pha đường thấy người nhẹ hẳn thế rồi tôi thiếp đi. Bỗng tôi nghe thấy tiếng mẹ gọi: “con ơi dậy ăn bát cháo nóng đi”. Lúc này tôi mới ngắm kĩ mẹ. Gương mặt mẹ tròn phúc hậu đã có những vết nám mờ mờ nhưng không làm mất đi vẻ đẹp dịu dàng của người phụ nữ đã đứng tuổi. Đôi mắt mẹ mới âu yếm làm sao,trong đôi mắt ấy đầy nỗi lo âu và chan chứa tình yêu thương. Mẹ ngọt ngào dỗ dành tôi như tôi còn bé lắm. Cái miệng xinh xắn của mẹ thổi nhẹ từng thìa cháo. Tôi bỗng thấy người mẹ của tôi là người mẹ đẹp nhất trong tâm hồn tôi. Cả vết nám, cả đôi mắt thâm quầng… Tất cả đều đẹp.

Đó là người mẹ đã chịu bao vất vả nhọc nhằn lo toan chăm chút cho tôi. Mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, tôi rất yêu thương mẹ.

“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình, dạt dào vô tận. Tình mẹ trong suốt như dòng suối ngọt…” Mẹ luôn là người yêu thương, quan tâm lo lắng cho ta trong mọi hoàn cảnh, luôn bên cạnh ta dù trong những phút yếu lòng. Nhất là khi chứng kiến cảnh mẹ chăm sóc em ốm, em càng thấm thía hơn điều ấy.

Chúng ta đều được lớn lên trong tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Từ những lời ru, những cái xoa đầu, đến những cái rém chăn cho đỡ lạnh, không ai khác mẹ luôn là người quan tâm chi chút đến từng điều nhỏ nhặt. Đặc biệt mỗi lúc ta bị ốm, thì sự lo lắng của mẹ càng cao cả hơn bao giờ hết.

Em là một đứa trẻ không hay ốm yếu, vì thế rất chủ quan với sức khỏe của mình. Vì vậy nếu không nhờ có mẹ, em đã không thể luôn duy trì cơ thể khỏe mạnh như bây giờ. Nhưng tình yêu thương, chăm sóc của mẹ khi em bị ốm đã giúp em ý thức sâu sắc hơn về tình mẫu tử, về việc biết giữ gìn bản thân để không ai phải lo lắng.

Đó là hôm gió mùa về, trời nổi gió to và rét lạnh. Nhưng hôm ấy mẹ lại bận đi công tác chưa về, em ở nhà lại tắm nước lạnh. Kết quả là hôm ấy em bị cảm lạnh. Mẹ đã thức suốt đêm để săn sóc cho em. Khuôn mặt mẹ đầy lo âu và xám ngắt, bởi chưa bao giờ mẹ để em bị ốm nặng như vậy. Có lẽ mẹ đã tự trách mình vì không chăm sóc em thật tốt. Nằm trên giường bệnh, em miên man vào giấc ngủ dài mệt mỏi. Thỉnh thoảng chỉ thấy thấp thoáng bóng mẹ đổ dài trên chiếc giường, thoắt trông thấy thoắt biến mất. em cảm nhận như bàn tay của mẹ lúc nào cũng nắm lấy tay em, âu yếm vuốt ve để truyền cho em hơi ấm của tình mẫu tử. Chốc chốc, mẹ lại thay khăn lau tay, lau mặt cho em luôn trông gọn gàng, không có cảm giác khó chịu. Mờ mờ không rõ vì mệt, nhưng em dường như vẫn cảm thấy nhìn rất rõ đôi mắt mẹ, long lanh ướt, và trìu mến yêu thương lẫn cả sự lo lắng nữa. Tiếng đêm tĩnh mịch càng khiến nhịp thở hổn hển của mẹ rõ hơn. Chao ôi, lúc ấy em chỉ muốn ôm mẹ vào lòng, xin lỗi mẹ vì sự nghịch ngợm của mình. Bàn tay dịu dàng của mẹ nắm lấy bàn tay non nớt của em khiến hơi ấm lan tỏa mạnh mẽ hơn. Em như được tiếp thêm sức mạnh nên hôm sau cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.

Sáng hôm sau thức dậy, mặt trời đã lên cao, ngoài vườn lảnh lót tiếng chim vang. Dường như vạn vật cũng đang cất lên một giai điệu ngọt ngào, vui tươi để chào mừng cô bé xinh xắn, đáng yêu là em. Mẹ choàng tỉnh dậy khi thấy em khẽ cử động tay, đôi mắt dài màu nâu ấy, hôm nay em mới có dịp được ngắm kĩ, nó thâm quầng và khô vì sự thiếu ngủ do phải làm việc mệt mỏi và hôm nay là vì chăm sóc em ốm nữa. em ôm mẹ vào lòng, hổn hển trong lời xin lỗi vì đã để mẹ nhọc lòng. Mẹ vuốt nhẹ mái tóc tơ và khẽ mỉm cười, nụ cười sau những lo lắng suốt đêm cho em đã khiến mẹ tươi tắn hơn. Cảm ơn mẹ vì tình yêu thương vô bờ bến mẹ đã dành cho con. Con yêu và xin lỗi mẹ.

Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con.”

(Con cò)

“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình” và suốt đời vỗ mãi vào lòng con, dành cho con những gì đẹp đẽ, chân quý nhất từ tấm lòng. Mỗi khi ta ốm đau hay khỏe mạnh, mẹ lúc nào cũng lo lắng, quan tâm dành cho ta tất cả yêu thương từ tận đáy lòng bao la ấy. Với em, hình ảnh mẹ khi chăm sóc em bị ốm đã để lại những dấu ấn khó phai.

Mẹ em có dáng người dong dỏng, thanh thoát. Khuôn mặt mẹ hiền từ, phúc hậu với nụ cười rạng rỡ. Nắng mưa, sóng gió cuộc đời mẹ kinh qua đã in dấu vào làn da nâu rám nắng rất chân quê, mộc mạc của người.

Có những lúc em cảm thấy mình thật ngốc vì dù mẹ có mắng mỏ hay trách móc em thì suy cho cùng cũng là để em nên người chứ đâu có phải vì ghét bỏ gì em. Có ai lại ghét bỏ đứa con mình dứt ruột chín tháng mười ngày sinh ra cơ chứ. Ấy vậy mà, thỉnh thoảng em vẫn cáu gắt, hờn dỗi và cãi lại mẹ. Rồi cho đến một ngày, khi em bị ốm nhìn thấy mẹ chăm sóc em mệt mỏi, vất vả như thế em mới càng thấm thía hơn về giá trị của tình mẫu tử.

Hôm đấy là vào buổi chiều, đã có dự báo thời tiết trời sẽ mưa to, mẹ dặn em rõ ràng là phải mang áo mưa đi cẩn thận vậy mà em mải chơi quên lời mẹ dặn. Kết quả là hôm ấy em bị dính mưa và đêm đến sốt cao. Nằm trên giường, em miên man chìm vào giấc ngủ say, đầu óc quay cuồng trống rỗng. Thỉnh thoảng em cảm nhận có bàn tay rất ấm của ai đó vuốt nhẹ mái tóc và khuôn mặt của mình. Hơi ấm ấy rất quen thuộc thân thương và chắc chắn đó chính là mẹ, cảm nhận của ta về tình mẫu tử không bao giờ là sai cả. Ánh đèn mờ mờ trong đêm, em lim dim mắt thấy thấp thoáng bóng mẹ đổ dài trên chiếc giường, thi thoảng lại sấp khăn lau trán cho em. Một hồi sau mẹ bón từng thìa cháo nhỏ cho em ăn. Ánh mắt mẹ nhuốm đầy ưu tư lo lắng. Một đêm dài, mệt mỏi và khó chịu đã qua đi, nhờ có bàn tay kỳ diệu và tình yêu thương của mẹ em đã đỡ sốt hơn. Sáng hôm sau tỉnh dậy, em thấy mẹ nằm gục bên cạnh giường, tay vẫn nắm lấy bàn tay non nớt của em. Đôi mắt mẹ thâm quầng, có lẽ vì do đêm qua thức khuya chăm sóc em nên không ngủ được. Mái tóc dài mượt mọi khi thay vào đó rối bời vì lăn lộn chạy qua chạy lại săn sóc cho em nên cũng chẳng có thời gian để chỉnh chu. Tự nhiên, lòng em dấy lên một cảm xúc bồi hồi khó tả, trong miên man xa xăm, vọng về trong em là những lần em nói hỗn với mẹ, những lời lẽ khó nghe mẹ nhường nhịn em, em bỗng thấy mình thật là một đứa trẻ hư. Đúng lúc ấy, mẹ tỉnh dậy, vội vàng ôm em vào lòng, hỏi han xem em đỡ chưa, ánh mắt đầy lo lắng đợi chờ. em bật khóc nức nở, ôm mẹ và ngập ngừng vài tiếng lí nhí không thành lời. Mẹ xoa đầu em mỉm cười đầy trìu mến.

Mẹ là vầng trăng, làm dịu mát tâm hồn thơ ngây trong trẻo của em, mẹ cũng là ánh mặt trời tỏa nắng tâm hồn em. Mẹ là tất cả những gì thiêng liêng, cao quý nhất. Cảm giác mỗi khi bị ốm được bàn tay mẹ chăm sóc như có liều thuốc tiên khỏi bệnh rất nhanh. Phải chăng đó chính là sức mạnh của tình mẫu tử?

Gió mùa đông Bắc về, đất trời, cây cối đang co ro trong cái lạnh giá. Khung cảnh lạnh lẽo nhưng trong lòng em lại có một cảm giác ấm áp khi gió về. Bởi, những cơn gió luôn gợi cho em nhớ đến hình ảnh của mẹ vào mùa đông năm ngoái khi em bị ốm.

Trong gia đình, mẹ luôn là người yêu quý và nuông chiều em nhất. Mẹ luôn quan tâm và lo lắng cho em mỗi bữa ăn hằng ngày. Đặc biệt, mẹ rất quan tâm đến sức khoẻ của em. Đông đến, mỗi khi em ra ngoài mẹ đều căn dặn em mặc áo thật ấm để tránh bị cảm. Hôm đó là một ngày đầu đông, khi đài báo gió mùa về mẹ đã dặn em phải mặc đủ áo khi đi học. Em luôn là đứa chủ quan nên nhân lúc mẹ không để ý em đã chạy ra cổng thật nhanh với chiếc áo phong phanh.

Gần trưa, không khí lạnh ùa về. Trên đường về, người em lạnh cóng, run cầm cập. Về đến nhà, em chạy ngay vào chăn và nằm co ro trong đó chờ mẹ về. Vì quá mệt nên em thiếp đi lúc nào không hay. Trong lúc đang mê man, tôi cảm nhận được bàn tay của mẹ đang đặt lên trán em. Sau đó, mẹ chạy vội ra lấy khăn lạnh chườm để em hạ sốt. Một lúc sau, mẹ bưng lên một bát cháo còn nghi ngút khói bước vào. Mẹ nhẹ nhàng đút từng thìa cháo cho em ăn rồi cho em uống thuốc để mau chóng khỏi bệnh. Khi đó, em thấy khuôn mặt mẻ đầy vẻ lo lắng.

Tối hôm đó, mẹ đã thức trắng đêm để chăm sóc cho em. Ánh mắt mẹ hiện rõ sự mệt mỏi và buồn rầu. Mẹ ngồi ủ rũ và không có tâm trạng để làm những công việc khác. Khi ấy, em ước có thể khỏi bệnh thật nhanh để mẹ không phải lo lắng như vậy nữa.

Bàn tay mẹ luôn nắm chặt lấy tay em, em cảm nhận rõ những nốt chai sạn trong lòng bàn tay ấy. Sáng hôm sau khi em thức dậy mẹ đã dậy từ sớm để chuẩn bị bữa sáng cho em. Lúc mẹ đem cháo vào, em trông mẹ như già đi mấy tuổi. Quầng thâm quanh mắt mẹ cũng hiện lên rõ hơn. Bây giờ em mới cảm nhận được mẹ quan trọng với em như thế nào và em cũng chính là nguồn sống của mẹ. Em thật ân hận vì đã không nghe lời mẹ.

Đối với em, mẹ chính là món quà vô giá nhất mà cuộc sống đã ban tặng. Em yêu và thương mẹ biết bao nhiêu.

Mới đó một tuần nghỉ ở nhà bị ốm cũng đã qua, hôm nay tôi trở lại học bình thường. Những ngày ốm là những ngày bản thân tôi thấy yếu ớt, thấy nặng nề nhất. Nhưng trong mấy ngày ốm đau ấy, mẹ đã luôn túc trực bên tôi, chăm sóc tôi. Tôi yêu mẹ và luôn nhớ mãi khoảnh khắc mẹ chăm sóc tôi khi tôi ốm.

Ngày tôi đổ bệnh, mẹ như thêm mối bận lòng. Tôi không ra ngoài chạy nhảy đi chơi được nữa, cũng chẳng lon ton tự đến trường như bao ngày bình thường. Bố đi làm xa, chỉ có mẹ ở nhà một mình chăm sóc tôi. Mẹ viết đơn xin phép nghỉ học rồi gọi điện cho cô giáo chủ nhiệm xin cho tôi nghỉ mấy ngày ốm. Tôi chỉ nằm liệt giường. Mẹ luôn ở bên cạnh tôi chăm sóc. Tôi thấy nét mặt mẹ buồn rười rượi và thoáng nhiều nỗi ưu tư. Tôi cười bảo mẹ: “Mẹ, con sẽ sớm khỏi thôi, mẹ đừng lo ạ”. Mẹ nghe xong chỉ cười mà đôi mắt vẫn chẳng giấu được nỗi đau xót. Ánh mắt vẫn luôn trìu mến nhìn tôi như bao lần nhưng hôm nay nó ánh lên cả những tia buồn hiu hắt. Những ngày tôi ốm cũng là những ngày mẹ thức trắng vì lo tôi giật mình giữa đêm khuya. Có lẽ bởi thế, mẹ gầy đi trông thấy. Làn da sạm đen hơn, cái dáng hao gầy như thêm phần khắc khổ. Tôi chỉ muốn mình sớm khỏi bệnh để không phải thấy mẹ gầy đi như thế này.

Ngày nào cũng thế, mẹ tranh thủ thời gian khi tôi còn đang ngủ, mẹ dậy sớm làm các công việc nhà rồi lại nhanh chóng vào với tôi để đưa cháo tôi ăn, đưa thuốc tôi uống, rồi động viên tôi chóng khỏi. Có những đêm tôi bất giác trở mình giữa canh khuya, chợt thấy mẹ đang gục xuống cạnh giường tôi. Tôi thấy rõ những sợi tóc bạc trắng điểm, làn da sạm đen, bàn tay thô ráp chai sần. Mẹ đã vất vả lắm. Tôi muốn khóc òa nhưng sợ mẹ tỉnh, lại cố gắng giấu nhẹm giọt nước mắt vào trong tim.

Những ngày tôi đỡ hơn, mẹ mượn sách của bạn về cho tôi xem lại để lòng đỡ buồn. Bài nào không hiểu thì cái Lan, cái Vy sẽ sang tận tình giảng tôi nghe. Thoắt cái, một tuần liền trôi qua, tôi khỏi ốm và có thể trở lại trường. Tôi thấy mẹ vui hẳn lên, lòng như nhẹ nhõm và yên tâm hơn hẳn.

Mẹ – mẹ đã thức cả một đời vì con như thế, thức một đời để con có giấc ngủ bình yên. Mẹ đã đánh đổi rất nhiều vì con. Mẹ – con yêu mẹ nhiều lắm, mẹ ơi!

Em được sống trong vòng tay âu yếm của gia đình. Nhưng đối với em, mẹ vẫn là người em yêu quý nhất.Mẹ thương em lắm, khi em bị ốm mẹ luôn ở bên em động viên, chăm sóc và lo cho em từng viên thuốc, ăn từng thìa cháo, mất ăn, mất ngủ từng ngày vì phải chăm sóc cho em.

Năm nay mẹ em đã ngoài ba mươi tuổi. Khi em bị ốm, đôi mắt mẹ đen láy, thâm quầng, ánh lên sự âu yếm. Mọi khi mái tóc mẹ mượt mà nhưng hôm nay tóc mẹ lại rối lên buộc gọn sau gáy. Mẹ lo cho em mà mẹ quên mất mình.Mẹ không cao lắm, dáng mẹ mảnh mai nhỏ nhăn. Mẹ hay lấy khăn ướt nước lau toàn thân cho em để em hạ nhiệt. Nhiều lúc, em đi bệnh viện, mẹ đã khóc, những giọt nước mắt của mẹ nghẹn ngào vì sợ em sẽ không khỏi. Sau đó mẹ hát cho em nghe, giọng hát của mẹ ngân nga như tiếng chuông đổ chùa giúp em có thể ổn định lại tinh thần. Em được mẹ đút cháo cho em ăn, em ăn từng muỗng như hồi còn bé. Khi em ăn gần hết chén cháo em vui lắm. Rồi mẹ cho em uống thuốc. Da mẹ rám lại, khuôn mặt mẹ xanh xao, mẹ luôn động viên em để em hết bệnh rồi còn đi học với các bạn nữa chứ. Mẹ lo cho em đến nỗi mồ hôi của mẹ làm ướt đẫm chiếc áo ngủ.

Sáng hôm sau, bạn bè đến nhà thăm em, hỏi thăm sức khoẻ của em nhưng lúc đó em rất vui vì em đã khỏi. Nhưng mẹ thì lại rất mệt vì đêm qua phải tần tảo chăm sóc cho em. Hôm đó em có một điểm mười để tặng mẹ. Mẹ rất vui sướng.

Tình cảm của mẹ như biển cả bao la. Mẹ là người giúp em vươn lên trong cuộc sống. Em sẽ không bao giờ bị bệnh nữa và cố gắng ăn thật nhiều vào để mẹ không phải khổ như ngày hôm đó.Em sẽ học thật giỏi để sau này kiếm thật nhiều tiền để giúp mẹ không phải làm việc vất vả nữa đâu. Yêu mẹ biết bao nhiêu, mẹ ơi!

Bàn tay mẹ chăm chúng con…”

Văng vẳng đâu đây bên tai em những lời hát về người mẹ kính yêu của chúng ta. Người mẹ đã mang nặng đẻ đâu sinh ra chúng ta, nuôi chúng ta ăn học, dạy chúng ta khôn lớn từng ngày… “Mẹ!” – Một tiếng sao thân thương mà giản dị đến thế!

Mẹ em năm nay đã bốn mươi tuổi. Với thân hình thon thả đã tô đậm cho mẹ với vẻ đẹp của người mẹ hiền từ như bao cô gái đất Việt. Mái tóc dài, đen mượt đc mẹ cặp gọn gàng. Khuôn mặt trái xoan với làn da trắng hồng. Nổi bật trên khuôn mắt ấy là đôi mắt đen láy luôn nhìn em với cái nhìn trìu mến, yêu thương. Mỗi khi em bị ốm thì cái nhìn đó em thấy tỏ ra rất lo âu, đôi mắt ấy thâm quầng đi vì thức suốt đêm không ngủ khi em bị ốm. Lúc thì sờ trán, lúc lấy khăn ướt đắp lên trán cho cơn sốt nhẹ đi. Đôi môi mỏng đỏ hồng ẩn dưới chiếc mũi cao, thanh tú làm em càng nhìn mẹ càng thêm đẹp. Khi em khỏi bệnh, mẹ thật vui, nở nụ cười tươi như đóa hồng vừa nở sớm mai. Đôi bàn tay dịu dàng, mềm mại bón cho em từng thìa cháo, cho em xuống từng viên thuốc. Giọng nói đầy truyền cảm, lúc mượt mà như tiếng ru, lúc ngân nga như tiếng hoạ mi buổi sớm. Mẹ chăm sóc em thật chu đáo. Sáng, mẹ là người dậy sớm nhất để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Tối đến mẹ dành thời gian để dạy cho hai chị em em học bài, sau đó, mẹ lại chuẩn bị bài cho ngày mai tới lớp… Mẹ nhân hậu, hiền từ, mẹ coi học sinh như đứa con của mình, cũng dìu dắt, yêu thương hết mực nên mẹ được nhiều học sinh và phụ huynh quý mến. Trong trái tim em, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên cô tiên tuyệt vời nhất cuộc đời em. Em luôn yêu thương mẹ và tự hào là con của mẹ.

Em ước mong mình học tập thật tốt để trả ơn cho mẹ và thầy cô đã dạy dỗ em nên người. Thật đúng là: “Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ!”

Người cao cả và vĩ đại nhất trong cuộc đời tôi là mẹ. Người dịu dàng và ân cần nhất trong cuộc đời tôi là mẹ. Người yêu thương và che chở cho tôi nhất cũng là mẹ. Người vất vả và khó nhọc vì tôi nhất cũng là mẹ. Trong những ngày thức trông tôi ốm, tôi hiểu rõ thế nào là tình mẹ.

Từ bé tô đã có sức đề kháng yếu, đau ốm luôn. Mỗi lần như thế, mẹ tôi vì chăm tôi mà như già hơn mấy tuổi, đặc biệt là trận sốt mùa đông năm tôi 8 tuổi. Năm ấy mùa đông về sớm và lạnh cắt da, cắt thịt. Sau một ngày học dài đằng đẵng, vừa về đến nhà tôi đã ngã vật ra ghế, nếu không có mẹ đỡ vào giường chắc tôi không thể đứng dậy được

Nhờ có sự chăm sóc của mẹ, không bao lâu tôi đã khỏi hẳn. Nhớ lại hình ảnh mẹ lo lắng đến bơ phờ cả người, tôi thầm hứa từ giờ sẽ chăm sóc bản thân cẩn thận, để mẹ không phải lo lắng cho tôi nữa.

Trong gia đình, người em yêu quý và kính trọng nhất chính là mẹ của em. Mẹ là người giữ lửa mái ấm hạnh phúc cho gia đình, là người chăm lo từng li từng tí mỗi bữa ăn và giấc ngủ của cha con em. Mẹ cũng là tần tảo sớm khuya, lặng lẽ và âm thầm bảo vệ và chăm sóc cho mái ấm gia đình nhỏ. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, mẹ em đều hiện lên thật đẹp. Và đối với em, hình ảnh mẹ em hiện lên trong một lần mẹ chăm sóc em khi em bị ốm đã để lại trong em nhiều ấn tượng khó phai nhòa. Một kỷ niệm đẹp và vô cùng xúc động đối với em.

Mẹ em năm nay đã ngoài ba mươi tuổi. Mẹ có một thân hình nhỏ nhưng cao ráo. Mẹ em có một khuôn mặt trái xoan vô cùng hiền lành và phúc hậu. Gương mặt mẹ em đã có nhiều chân chim, do thời gian và mưa nắng dãi dầu, cũng một phần là vì sự vất vả mưu sinh cho cuộc sống của gia đình em. Mái tóc mẹ em đen mượt và được để dài, lúc nào cũng được mẹ em búi hoặc buộc một cách vô cùng gọn gàng. Mái tóc mẹ em lúc nào cũng thoang thoảng mùi đinh hương, bồ kết. Do mẹ em là một người phụ nữ sống khá truyền thống nên mẹ không hay dùng các loại dầu gội đầu hiện đại. Bàn tay mẹ gầy gầy xương xương, nhưng chính đôi bàn tay lại ngày qua ngày, tháng qua tháng chăm sóc cho em từng bữa ăn tới giấc ngủ. Em thích nhất là ngắm nhìn nụ cười của mẹ. Nụ cười tỏa rạng như ánh bình minh, nhìn mẹ cười mà lúc nào trong lòng em cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Mẹ là một người mẹ rất yêu thương gia đình, chồng con, chăm sóc cho cả gia đình nhỏ từng li từng tí, từng bữa ăn tới giấc ngủ. Và một lần em bị ốm, mẹ em đã thức suốt đêm để chăm sóc cho em. Lần đó, do không nghe lời mẹ, em đi học giữa trưa hè nắng nóng mà không đội mũ. Vì vậy mà khi về tới nhà, em đã bị say nắng, sau đó thì bị ốm và cảm cả ngày. Đầu em đau như búa bổ, hai mắt hoa lên, chân tay bủn rủn, cả người thì nóng hừng hực như lò đốt than. Em vừa về tới nhà, mặt đỏ bừng bừng. Khi nhìn thấy em trong tình trạng như thế, nét mặt mẹ em tái xanh lại vô cùng lo lắng. Mẹ hỏi han em rồi dìu em vào trong phòng. Mẹ vội vã đi lấy nước đá và khăn rồi chùm cho em rồi, bảo: “Con nằm nghỉ đi. Để mẹ ra ngoài đường mua thuốc và cháo cho”. Rồi mẹ em chạy ngay đi mua thuốc và cháo cho em. Mẹ còn ngồi bên giường để đút cho em từng thìa cháo. Em khóc trong sự hối hận: “Con xin lỗi vì đã không nghe lời mẹ”. Mẹ em nghe thế mỉm cười: “Không sao. Lần sau nhớ nghe lời mẹ dặn là được. Còn bây giờ mau chóng khỏi bệnh nha”. Sau đó, em pha thuốc cho em uống. Và cả đêm hôm đó, mẹ thức trắng canh cho em ngủ. Thi thoảng mẹ lại sờ trán xem đã đỡ nóng chưa. Đôi bàn tay gầy gầy xương xương của mẹ em sao lại ấm áp đến thế.

Ký ức được mẹ chăm sóc khi em bị ốm cùng hình ảnh hôm đó, em sẽ mãi mãi không bao giờ có thể quên được. Em càng yêu và tự hào về mẹ em hơn. Em sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi và nghe lời để mẹ không phải phiền lòng vì em nữa.

Mẹ, người yêu thương em vô điều kiện, người đã sinh thành và nuôi nấng em. Mỗi phút giây buồn bã hay vui vẻ, đều có mẹ ở bên chia sẻ và động viên, đối với em, mẹ là người mà em yêu nhất. Có một lần em bị ốm, sốt rất cao, mẹ mất ăn mất ngủ mấy ngày liền, em không bao giờ quên được hình ảnh mẹ lúc đó.

Mẹ em là một người phụ nữ hiền lành và nhân hậu, dáng người nhỏ và khuôn mặt rám nắng, đôi bàn tay thô gầy đã chịu đựng bao vất vả để lo cho gia đình. Vậy mà em, đã không giúp được gì còn khiến mẹ phải lo lắng thêm. Những ngày trời chuyển mùa từ hạ sang thu, thời tiết thất thường, mẹ đã dặn mang áo mưa nhưng em không nghe lời, hôm ấy trời mưa rất lớn. Về nhà với quần áo ướt sũng và gương mặt tái nhợt, mẹ hỏi han em, vô cùng lo lắng. Sau đó mẹ lấy một chiếc khăn lau khô tóc, bảo em thay đồ và vào giường nằm nghỉ. Nửa đêm, em bỗng dưng sốt cao và đổ rất nhiều mồ hôi, mẹ choàng thức giấc khi chưa ngủ được bao lâu, mẹ lấy một chiếc khăn ấm đặt lên trán và đo nhiệt độ cho em, nét mặt hơi co lại vì nhiệt độ khá cao. Mẹ hỏi em cảm thấy thế nào, rồi sau đó xuống dưới bếp nấu một bát cháo nhỏ để em ăn rồi uống thuốc hạ sốt. Cơn sốt dịu dần, em thiu thiu chìm vào giấc ngủ, cảm nhận được hơi ấm của mẹ ở bên, mẹ vén những chiếc tóc mai ướt đẫm mồ hôi, nhẹ nhàng vỗ về để em dễ ngủ, ánh mắt hiền từ, đôi bàn tay ấm áp và nét mặt chưa lúc nào ngừng lo lắng. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, em thấy mẹ nằm ngủ quên bên giường, nét mặt nhợt nhạt và đôi mắt với quầng thâm đậm vì thiếu ngủ, nhìn mẹ, em thương mẹ vô cùng, hối hận vì đã không nghe lời để mẹ phải lo lắng, hai hàng nước mắt chảy dài. Đúng lúc ấy, mẹ tỉnh dậy, mẹ nhìn em, hỏi han xem đã đỡ chưa, mẹ ôm em vào lòng, nghe thấy lời xin lỗi nho nhỏ, mẹ khẽ mỉm cười và vỗ về, động viên em.

Mẹ là người hy sinh vì em rất nhiều, bao nhiêu năm nay, đã phải chịu bao vất vả sớm tối để lo cho em và gia đình, em rất thương mẹ. Em sẽ nghe lời và cố gắng giúp đỡ mẹ để mẹ không phải lo lắng nhiều nữa.

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ” – quả vậy, người duy nhất tha thứ cho mọi lỗi lầm của chúng ta là mẹ, người duy nhất ở bên chúng ta lúc cùng đường tuyệt lộ là mẹ, chân lý ấy không bao giờ thay đổi. Sau một lần bị ốm được mẹ chăm sóc, em lại càng thấm thía lời dạy ấy hơn.

Cả đời mẹ hy sinh vất vả vì con, vậy mà chỉ cần một niềm vui nho nhỏ, một điểm mười cũng làm mẹ vui cả ngày vì con, chỉ cần con bị ôm cũng làm mẹ ăn không ngon ngủ không yên. Em vô cùng thương mẹ, tự hỏi bao giờ mới có thể đền đáp công ơn mẹ?

Trong gia đình em, mẹ là người mà em vô cùng yêu quý và kính trọng. Chính vì vậy hình ảnh mẹ lúc chăm sóc em khi em bị ốm khiến em không thể nào quên.

Em vốn là con một, lại có sức khỏe không được tốt vậy nên bố mẹ luôn yêu thương, chiều chuộng em hết mực. Chính vì sức khỏe không tốt nên cứ mỗi lần trái gió trở trời là em lại lăn ra ốm làm bố mẹ hết sức buồn phiền. Một lần, em vội đi học mà quên không mang theo áo mưa, thế là khi cơn mưa rào trắng xóa bất chợt đổ xuống, em đã luống cuống không biết làm thế nào. Đang định đội mưa chạy về thì em thấy thấp thoáng trong màn mưa trắng xóa bóng dáng gầy nhỏ của mẹ em, mẹ vừa đi dạy về thấy em không mang áo mưa liền chạy đến “cứu trợ”. Em vui mừng mặc áo mưa mẹ mang rồi hai mẹ con lại cùng nhau trở về nhà.

Đêm hôm ấy quả thật em lên cơn sốt cao, mẹ hối hả lấy nước chườm khăn lau mồ hôi cho em rồi lại tất tả đi nấu cháo. Lúc em được mẹ lay dậy, đêm cũng đã về khuya. Bóng dáng mẹ trong ánh đèn ngủ cứ nhạt nhòa, mờ ảo và nhỏ bé làm sao. Mẹ đỡ em dậy, giúp em ăn cháo, bát cháo thơm ngon nhưng miệng em cứ đắng ngắt chẳng muốn ăn một tẹo nào. Em ngắm nhìn mẹ em, từ bao giờ mái tóc mẹ đã bạc đi nhiều thế này, khuôn mặt mẹ đã có những nếp nhăn nho nhỏ dưới khóe mắt. Đôi vai gầy của mẹ cùng ánh mắt ẩn chứa nhiều muộn phiền, trước giờ em chưa bao giờ để ý đến. Phải chăng bấy lâu nay em đã quá vô tâm không bao giờ biết đến những nỗi khó nhọc của mẹ.

Càng nhìn mẹ, khóe mắt em càng cay, em ôm chầm lấy mẹ bật khóc nức nở. Mẹ thì lo lắng vỗ vai, luống cuống hỏi em có làm sao không. Cổ họng em chợt nghẹn ứ, chỉ thốt ra được một câu duy nhất: “Con xin lỗi”. Sáng hôm sau, cơn sốt qua đi, mẹ em vui vẻ khi em đã khỏe. Khuôn mặt mẹ lại tràn ngập niềm vui và sự hạnh phúc, từng nếp nhăn như dãn ra thay vào đó vẻ tươi vui. Nhìn mẹ vui, em tự nhủ sẽ luôn cố gắng chăm sóc bản thân thật tốt để mẹ không phải phiền lòng.

Em yêu mẹ em nhiều lắm. Hình ảnh mẹ lần ấy đã khắc sâu vào trong tâm trí em không bao giờ phai nhòa. Sau lần ấy, em càng thương mẹ nhiều hơn và mong mẹ sẽ luôn vui tươi và hạnh phúc.

Đối với tôi, gia đình là nơi vô cùng quan trọng. Bởi ở đó có những người thân yêu của tôi. Đặc biệt là có mẹ – người tôi yêu quý nhất trên đời.

Nhớ lại khi còn nhỏ, không ít lần tôi đã khiến mẹ phải lo lắng. Đó có thể là những khi tôi bị ốm, mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Đó có thể là khi tôi mải chơi cùng lũ bạn quên về nhà. Đó có thể là khi tôi không chịu học bài và bị điểm kém… Mỗi lần như vậy, mẹ đều nhẹ nhàng khuyên bảo. Đặc biệt, có một kỉ niệm mà tôi vẫn ấn tượng mãi. Năm học lớp năm, tôi rất lười học, thường xuyên bị có giáo gọi điện về nhà cho bố mẹ để nhắc nhở. Những lúc ấy, mẹ đều nhẹ nhàng khuyên bảo tôi. Tôi chỉ nghe và xin lỗi mẹ, rồi cũng quên ngay sau đó. Một hôm, sau giờ học, nhóm bạn trong lớp rủ tôi đi chơi điện tử. Tôi không cần suy nghĩ mà đồng ý luôn. Do mải chơi nên đến khi nhận ra thì cũng đã khoảng chín giờ tối. Tôi cảm thấy khá sợ và nhanh chóng đạp xe trở về nhà. Đến đoạn đường tối, tôi bỗng đâm phải một chiếc xe máy. Tôi ngã ra, cảm thấy chân tay đều rất đau. Người đi xe máy nhanh chóng hỏi han và gọi điện cho mẹ đến.

Khi tỉnh dậy, tôi đã nằm ở bệnh viện và nhìn thấy mẹ ngồi bên. Lúc đó, một cảm giác hối hận dường như bao trùm lấy tôi. Tôi rất muốn cất tiếng xin lỗi mẹ nhưng không dám. Mẹ chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng. Nhưng tôi biết trong lòng mẹ đang rất buồn. Cũng rất may mắn là do người đi xe máy kịp phanh gấp, nên tôi chỉ bị xây xát nhẹ. Chỉ sau hai, ba ngày là có thể về nhà. Bố đưa tôi trở về. Về đến nhà, tôi thấy mẹ đang ở trong bếp cặm cụi nấu ăn. Tôi nhẹ nhàng đi vào, toàn những món mà tôi thích đang bày trên bàn ăn. Tôi chạy đến và ôm lấy mẹ, khẽ nói: “Con xin lỗi mẹ ạ!”. Mẹ quay lại, mỉm cười nhìn tôi và nói: “Không sao đâu con, chỉ cần con nhận ra lỗi lầm và chịu thay đổi là được!”. Lúc ấy, tôi chợt bật khóc. Tôi biết rằng mình đã khiến cho bố mẹ lo lắng rất nhiều. Từ đó, tôi cố gắng chăm chỉ học hành, không ham chơi nữa.

Đó là một kỉ niệm thật đáng nhớ đối với tôi. Thế mới thấy, người mẹ luôn dành cho đứa con của mình những tình cảm yêu thương tốt đẹp nhất. Từ tận sâu trong đáy lòng, tôi cảm thấy yêu thương và kính trọng mẹ biết chừng nào.

Tuổi thơ của tôi có rất nhiều kỉ niệm thật đáng nhớ. Một trong số đó chính là trận ốm nhớ đời vào năm học lớp ba. Lúc đó, tôi đã khiến cho mọi người trong nhà cảm thấy hoảng sợ, nhất là mẹ của tôi.

Ngày hôm đó, trên đường đi học về thì trời đổ mưa rất to. Do chủ quan nên tôi đã không mang áo mưa, mà trường lai cách nhà khá xa. Tôi phải dầm mưa đạp xe về nhà. Khi về đến nhà thì quần áo đã ướt sũng. Mẹ nhìn thấy vậy nhưng không hề tức giận mà chỉ nhẹ nhàng bảo tôi nhanh chóng đi tắm rửa bằng nước nóng cho khỏi cảm lạnh. Tôi liền làm theo lời mẹ. Đến tối, tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, người nóng ran. Mẹ lấy cặp nhiệt độ đo cho tôi. Một lúc sau mẹ kết luận là tôi đã bị sốt. Nhìn khuôn mặt lo âu của mẹ lúc đó, tôi cảm thấy rất áy náy. Vào buổi sáng, mẹ đã dặn dò tôi phải mang theo áo mưa vì theo dự báo thời tiết, trời có thể mưa. Nhưng tôi lại lười biếng, hơn hết là nghĩ rằng trời nắng như vậy sẽ không thể mưa được nên đã không nghe lời mẹ.

Trong giấc ngủ chập chờn, tôi thấy mẹ đang nhẹ nhàng đắp khăn mặt lên trán tôi giúp tôi hạ sốt. Đôi mắt mẹ nhìn tôi trìu mền. Đôi bàn tay đã chai sần vì vất vả làm việc nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc như thể đang vỗ về tôi. Một lúc sau, mẹ gọi tôi dậy bằng giọng nói dịu dàng: “Lan ơi, dậy ăn cháo rồi uống thuốc đi con!”. Dù cảm thấy rất mệt nhưng tôi vẫn ngửi thấy mùi cháo thơm phức. Có lẽ nãy giờ mẹ đã ở trong bếp nấu cháo cho tôi. Ngồi dậy ăn cháo, nhìn thấy mẹ thổi từng thìa cháo cho tôi, tôi cảm thấy vô cùng xúc động. Bây giờ, tôi mới được ngắm mẹ ở một khoảng cách gần như thế. Dấu vết của thời gian đã in hằn lên khuôn mặt của mẹ. Làn da đã điểm những nốt tàn nhang. Nước da không còn trắng hồng như trước đây. Vầng trán cao đã bắt đầu xuất hiện vài nếp nhăn không rõ ràng. Nhìn mẹ lúc này, tôi lại cảm thấy thương mẹ biết bao nhiêu.

Sau khi ăn cháo xong, mẹ cho tôi uống thuốc và dặn tôi đi ngủ sớm. Tôi ngoan ngoãn nghe lời mẹ. Đến gần đêm, tôi mơ màng trong giấc ngủ nhưng vẫn cảm nhận được một bàn tay quen thuộc đặt lên trán, sau đó là tiếng thở phào nhẹ nhõm. Tôi cảm nhận được đó là mẹ.

Sau trận ốm hôm đó, tôi cảm thấy bản thân thấu hiểu được nỗi vất vả của mẹ hơn. Và từ đó, tôi thêm yêu thương và trân trọng mẹ nhiều hơn.

Trong gia đình, người mà tôi yêu thương nhất chính là mẹ. Tiếng mẹ chan chứa những tình cảm thật thắm thiết. Và có lẽ chúng ta đều mong muốn được sống trong tình yêu thương của mẹ.

Bất kì một đứa trẻ nào cũng đã từng không ít lần khiến cho bố mẹ cảm thấy lo lắng. Bản thân tôi cũng vậy. Đó có thể là những khi tôi bị ốm, mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Đó có thể là khi tôi mải chơi cùng lũ bạn quên về nhà. Đó có thể là khi tôi không chịu học bài và bị điểm kém… Mỗi lần như vậy, mẹ đều nhẹ nhàng chăm sóc, khuyên bảo tôi.

Đặc biệt, có một kỉ niệm mà tôi vẫn ấn tượng mãi. Năm học lớp sáu, tôi rất lười học, thường xuyên bị có giáo gọi điện về nhà cho bố mẹ để nhắc nhở. Những lúc ấy, mẹ đều nhẹ nhàng khuyên bảo tôi. Tôi chỉ nghe và xin lỗi mẹ, rồi cũng quên ngay sau đó. Một hôm, sau giờ học, nhóm bạn trong lớp rủ tôi đi chơi điện tử. Tôi không cần suy nghĩ mà đồng ý luôn. Do mải chơi nên đến khi nhận ra thì cũng đã khoảng chín giờ tối. Tôi cảm thấy khá sợ và nhanh chóng đạp xe trở về nhà. Đến đoạn đường tối, tôi bỗng đâm phải một chiếc xe máy. Tôi ngã ra, cảm thấy chân tay đều rất đau. Người đi xe máy nhanh chóng hỏi han và gọi điện cho mẹ đến.

Khi tỉnh dậy, tôi đã nằm ở bệnh viện và nhìn thấy mẹ ngồi bên. Lúc đó, một cảm giác hối hận dường như bao trùm lấy tôi. Tôi rất muốn cất tiếng xin lỗi mẹ nhưng không dám. Mẹ chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng. Nhưng tôi biết trong lòng mẹ đang rất buồn. Cũng rất may mắn là do người đi xe máy kịp phanh gấp, nên tôi chỉ bị xây xát nhẹ. Chỉ sau hai, ba ngày là có thể về nhà. Bố đưa tôi trở về. Về đến nhà, tôi thấy mẹ đang ở trong bếp cặm cụi nấu ăn. Tôi nhẹ nhàng đi vào, toàn những món mà tôi thích đang bày trên bàn ăn. Tôi chạy đến và ôm lấy mẹ, khẽ nói: “Con xin lỗi mẹ ạ!”. Mẹ quay lại, mỉm cười nhìn tôi và nói: “Không sao đâu con, chỉ cần con nhận ra lỗi lầm và chịu thay đổi là được!”. Lúc ấy, tôi chợt bật khóc. Tôi biết rằng mình đã khiến cho bố mẹ lo lắng rất nhiều. Từ đó, tôi cố gắng chăm chỉ học hành, không ham chơi nữa.

Sau kỉ niệm lần đó, tôi đã nhận ra nhiều bài học quý báu. Tôi còn biết giúp đỡ bố mẹ một số công việc trong gia đình. Tôi cũng hiểu được rằng, cho dù có thế nào. Mẹ cũng luôn bao dung và yêu thương tôi vô điều kiện. Lỗi lầm dù có to lớn đến đâu, thì đối với mẹ cũng có thể tha thứ.

Đối với mỗi người, tình mẹ thật thiêng liêng và cao cả. Mẹ chính là điểm tựa lớn lao nhất để giúp con người có thể vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.

Trong bài thơ Mẹ, Trần Quốc Minh có viết:

Mẹ là ngọn gió của con suốt đời”

Nhưng dù vậy, tối đó em vẫn lên cơn sốt. Mẹ đã phải ở bên cạnh suốt đêm để chăm sóc em. Khuôn mặt mẹ tỏ ra vô cùng lo lắng. Đôi bàn tay gầy gò của mẹ chạm nhẹ lên trán để đo nhiệt độ cho em. Đôi bàn tay ấm áp chan chứa yêu thương của mẹ. Sau đó, mẹ còn đi nấu cháo cho em ăn. Và mẹ nhẹ nhàng dỗ em uống thuốc. Giọng nói của mẹ dịu dàng an ủi em. Lòng em cảm thấy ấm áp biết bao. Suốt đêm hôm đó, mẹ còn ở bên cạnh để chăm sóc cho em.

Sáng hôm sau, khi em tỉnh dậy đã thấy mẹ đứng cạnh bên. Khuôn mặt của mẹ lộ rõ vẻ mệt mỏi. Nhưng ánh mắt vẫn nhìn em thật dịu dàng. Em ngồi dậy rồi được mẹ kiểm tra lại thân nhiệt cho em một lần nữa. Giọng mẹ trở nên vui vẻ hơn: “May quá, đã hết sốt rồi đấy!”. Rồi sau đó, mẹ quay sang mỉm cười nhìn em. Em đã cảm thấy khỏe hơn rất nhiều. Nhìn mẹ mà em cảm thấy thêm yêu thương nhiều hơn. Em liền giục mẹ về phòng nghỉ ngơi.

Sau kỉ niệm lần đó, em đã thấu hiểu được tấm lòng yêu thương của mẹ. Từ đó, em tự nhủ luôn ngoan ngoãn, nghe lời để mẹ không phải phiền lòng vì em.

Người mẹ có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Trong hành trình của cuộc sống, chúng ta luôn cần có mẹ ở bên cạnh.

Đối với tôi, mẹ là một người thật vĩ đại. Bố tôi mất sớm. Mẹ đã một mình kiếm sống, nuôi lớn anh trai và tôi ăn học. Những lời dặn dò của mẹ đã giúp chúng tôi nên người. Tuy vậy, có nhiều lần, tôi đã không nghe lời mẹ.

Hôm qua, tôi xin phép mẹ sau giờ học sẽ đến nhà Hà ôn tập cho cho bài kiểm tra giữa kì. Trước khi đi, mẹ đã dặn tôi mang theo áo mưa vì trời có thể mưa. Nhưng do chủ quan, tôi đã không mang theo. Tôi và Hà mải học nên trời tối lúc nào không biết. Tôi nhanh chóng thu dọn sách vở, rồi đạp xe về nhà. Trên đường đi, trời bắt đầu nổi cơn giông. Tôi cố gắng đạp thật nhanh để về nhà. Nhưng trời đã bắt đầu mưa, rồi ngày càng to hơn. Khi về đến nhà thì tôi quần áo của tôi đã ướt hết. Tôi cất xe đạp rồi chạy vào nhà. Mẹ đang ngồi ở phòng khách. Nhìn thấy tôi, khuôn mặt mẹ toát lên vẻ lo lắng. Mẹ giục tôi đi tắm kẻo ốm. Sau khi tắm xong, tôi đi ăn cơm rồi lên phòng nghỉ ngơi theo yêu cầu của mẹ.

Khoảng mười giờ, tôi bắt đầu cảm thấy trong người mệt mỏi, nóng ran. Tôi liền nói với mẹ thì lúc sau mẹ đã lấy cặp nhiệt độ để đo thân nhiệt cho tôi. Ánh mắt của mẹ nhìn tôi trìu mến như muốn động viên. Đôi bàn tay chai sần của mẹ sờ lên trán tôi đầy ấm áp. Một lúc sau, mẹ mang một bát cháo lên phòng. Giọng mẹ dịu dàng:

– Phương ơi, con cố gắng dậy ăn cháo rồi uống thuốc cho khỏe.

Lúc này, tôi cảm thấy vô cùng xúc động. Tôi cố gắng ngồi dậy. Lúc này, tôi mới có thời gian ngắm kĩ khuôn mặt của mẹ. Mái tóc đã có vài sợi trắng. Nước da rám nắng vì những ngày làm việc vất vả. Đôi mắt hiền từ, luôn chan chứa yêu thương. Đôi môi với nụ cười ấm áp. Sau khi cho tôi ăn cháo và uống xong, mẹ còn nhẹ nhàng đắp khăn ướt lên trán tôi. Suốt đêm hôm đấy, mẹ luôn ở bên cạnh chăm sóc cho tôi. Sáng hôm sau thức dậy, tôi đã cảm thấy khỏe hơn. Tôi xuống nhà thì thấy mẹ đang chuẩn bị đồ ăn sáng. Tôi bỗng cảm thấy có lỗi vì đã không nghe lời mẹ. Tôi liền chạy đến ôm lấy mẹ, rồi nói lời xin lỗi. Mẹ chỉ mỉm cười, rồi nói với tôi: “Không sao đâu con! Lần sau chú ý là được!”.

Kể từ hôm đó, tôi đã hiểu được nỗi vất vả của mẹ, cùng tình yêu thương của mẹ. Tôi tự hứa phải cố gắng học tập, sống thật tốt để mẹ thấy tự hào về mình.

Cập nhật thông tin chi tiết về Khi Bị Sởi Các Mẹ Nên Cho Trẻ Ăn Gì? trên website Quar.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!